“Phi Thiên... Đây là điệu múa Đôn Hoàng à? Cậu có nền tảng vũ đạo từ nhỏ không?” Nghe tên vũ đạo, Đổng Kiều liền hỏi.

Thẩm Kiều Ninh gật đầu, cả cô lẫn nguyên chủ đều học múa từ bé.

“Đổng Kiều, tôi vẫn thấy lạ, Chân Tuyết không phải người như thế, sao hôm nay tự nhiên lại khóc?”

“Cô ấy à, thật ra bản tính không xấu, chỉ là không phân biệt được ai tốt ai xấu, dễ bị lợi dụng thôi.” Thấy Thẩm Kiều Ninh không mấy tin tưởng, anh ấy lại nói tiếp: “Thế này đi, cậu mới vào nên không biết, chỗ này vốn là một gánh hát, ông nội của Chân Tuyết là trưởng đoàn cũ.”

“Gánh hát thì danh tiếng tất nhiên không thể tốt bằng đoàn văn công, trước đây chẳng qua bọn tôi chỉ là những người biểu diễn kiếm sống nhưng nếu không có gánh hát này, thời kỳ đói kém đã có biết bao nhiêu người chết đói đấy.” Đổng Kiều chỉ vào mình: “Tôi, Tiểu Thu, Tiểu Cầm, đều là những đứa trẻ vì nhà không đủ ăn mà bị bán đến đây.” 

Thẩm Kiều Ninh nhớ lại tối hôm qua, Tông Tiểu Cầm nói với Đàm Tiểu Thu rằng, bọn họ mới là những người được nhận nuôi cùng nhau, chắc hẳn là chỉ chuyện này.

Đổng Kiều gắp một miếng thịt kho tàu, nhai ngon lành, tiếp tục nói: “Nói là bán nhưng thực chất là nuôi dưỡng bọn tôi. Đây là nơi mà biết bao đứa trẻ mơ ước được vào, còn phải xem tư chất, xem dung mạo, không đẹp thì không được nhận đâu.”

“Bây giờ gánh hát không còn nữa, cậu chưa từng nghĩ đến việc về nhà một chuyến sao?”

Đổng Kiều chậm rãi nhai thức ăn, chầm chậm đặt đũa xuống: “Thật ra gánh hát chưa bao giờ cấm bọn tôi về nhà, chỉ là chính gia đình không còn nhận bọn tôi nữa.” Anh ấy cười tự giễu: “Nếu không thì sao mọi người nói ông trưởng đoàn cũ là người làm việc thiện chứ? Nếu không có ông ấy, bọn tôi vẫn sẽ bị vứt bỏ, có lẽ đã chết đói từ lâu rồi.”

Thẩm Kiều Ninh nghe đến đây, chỉ trầm giọng đáp ừm một tiếng.

“Nhưng thôi, chuyện đã qua rồi. Bây giờ tôi là người của đoàn văn công, có lương chính thức, ra ngoài ai mà không hâm mộ chứ?”

Đổng Kiều lại vui vẻ ăn cơm: “Vậy nên, Chân Tuyết chỉ không nỡ để gánh hát của ông nội cô ấy thay đổi, cứ cảm thấy bọn tôi vẫn phải như trước đây, ai chơi thân với người mới nhập đoàn, cô ấy lập tức coi người đó là kẻ phản bội. Cô ấy có hơi kiêu ngạo nhưng bảo hại ai thì chưa đủ thông minh đâu.”

Thẩm Kiều Ninh thở ra một hơi, đóng hộp cơm lại: “Cậu cứ từ từ ăn đi, tôi đi tập trước đây.” - Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T Y - T

Lúc này Đổng Kiều mới nhận ra sắc mặt cô không tốt lắm, lập tức gọi với theo: “Có phải tôi nói gì khiến cậu không vui không?”

“Không có, chỉ là tôi đang vội!”

Cô cất hộp cơm vào tủ, khởi động nhẹ rồi bắt đầu tập Phi Thiên.

Đổng Kiều nói không sai, cô đúng là không vui vì những lời đó khiến cô nhớ đến kiếp trước, khi cô cũng từng là một đứa trẻ bị ba mẹ ruồng bỏ.

Thẩm Kiều Ninh chớp chớp mắt, ổn định cảm xúc, uyển chuyển di chuyển thân hình, rất nhanh đã tạo thành tư thế kinh điển trên bích họa Đôn Hoàng.

Đổng Kiều vừa ăn cơm, vừa nhìn cô nhảy, nhìn một lúc, khẽ cau mày.

Đợi cô nhảy xong một lượt, anh ấy lập tức nói: “Thế này e rằng vẫn chưa được đâu. Hôm qua tôi cũng xem bài múa của Tiểu Cầm rồi, so sánh mà nói, có mấy động tác của cậu vẫn chưa được trôi chảy lắm.”

Thẩm Kiều Ninh cũng nhận ra điều đó.

Chủ nhân ban đầu của cơ thể này từ nhỏ đã học múa Đôn Hoàng với danh sư, tất nhiên là có thực lực nhưng trong suốt một năm đi xuống nông thôn, chìm đắm trong tình cảm thiếu nữ, lơ là luyện tập cơ bản, trạng thái cơ thể không thể lừa dối được ánh mắt khán giả. Thêm vào đó, cô vừa xuyên đến, tư duy và cơ thể vẫn cần điều chỉnh thêm...

“Vậy nên tôi thật sự rất gấp, nếu cậu không bận gì thì giúp tôi quan sát một chút nhé?”

“Không thành vấn đề.” Đổng Kiều ngăn Thẩm Kiều Ninh đang vội vàng xoay người định tiếp tục tập luyện lại, đưa hộp cơm cho cô: “Cái này cậu cứ để vào tủ đi, tôi chưa đụng vào, vẫn sạch đấy.”

Thẩm Kiều Ninh cúi đầu nhìn, đó là nửa hộp thịt kho tàu được xếp ngay ngắn, thịt ba chỉ màu nâu đỏ cùng với nước sốt đặc sánh, trông vô cùng hấp dẫn.

“Cho cậu đấy, mang về ăn tối đi.”

Đổng Kiều dứt khoát đặt hộp thịt kho vào tủ của cô: “Cậu cứ tiếp tục nhảy đi, buổi chiều thi xong nhớ nhờ bếp trưởng hâm nóng lại. Cậu gầy quá rồi, phải ăn nhiều vào.”

“Ừm, vậy tôi nhảy đây.”

Thẩm Kiều Ninh vừa dựa vào trí nhớ trong đầu để làm quen động tác, vừa điều chỉnh chi tiết theo cảm giác của mình và những vấn đề Đổng Kiều đã chỉ ra. Rất nhanh, thời gian đã đến bốn giờ.

Cả buổi chiều cô không hề nghỉ ngơi, bây giờ nhân lúc mọi người đang xếp hàng, cô lau mồ hôi, thở dốc nghỉ một lát.

Chủ tịch Liêu và Trương Ái Anh cũng nhanh chóng bước vào, cầm trên tay bảng chấm điểm. Lần này chỉ xem một bài múa, thậm chí không cần bàn ghế, họ đứng ngay trước mặt cô để xem. ( app truyện T Y T )

Vì hôm qua Thẩm Kiều Ninh đã trình diễn “Song Phi Yến” nên lần này họ cũng rất mong chờ bài múa của cô.

Thẩm Kiều Ninh hít sâu một hơi, đứng vào giữa mọi người.

Kiếp trước, cô đã tham gia vô số cuộc thi lớn nhỏ nhưng chưa từng có cuộc thi nào sơ sài như thế này. Thế nhưng, dù hình thức có đơn giản đến đâu cũng không ảnh hưởng đến sự nghiêm túc của cô, chỉ cần có sân khấu, cô sẽ trình diễn điệu múa xuất sắc nhất.

“Bắt đầu đi.” Cô Trương nói.

Thẩm Kiều Ninh hơi cúi đầu, nhẹ nhàng nâng cánh tay lên, bắt đầu điệu múa mà cô đã luyện tập cả buổi chiều.

Từng cử chỉ, từng động tác đều uyển chuyển, dịu dàng mà trang nhã, trông như thể một thị nữ trong bích họa bước ra, khiến người ta không khỏi tưởng tượng rằng nếu cô mặc phục trang múa Đôn Hoàng thì sẽ trông như thế nào.

Chủ tịch Liêu và Trương Ái Anh liên tục gật đầu, trao đổi ánh mắt tán thưởng.

Là người phụ trách đoàn văn công và giáo viên dạy múa, họ từng nghe nhiều lời đồn đại về Thẩm Kiều Ninh, nhất là việc cô lười biếng luyện tập, điều này khiến họ có cái nhìn không mấy thiện cảm với cô.

Thế nhưng, bài “Song Phi Yến” hôm qua cộng thêm bài múa Đôn Hoàng hôm nay đã xóa sạch mọi định kiến của họ. Để có thể múa đẹp đến mức này, chắc chắn cô đã bỏ ra không ít công sức luyện tập, chỉ là bọn họ chưa từng tận mắt chứng kiến mà thôi.

Tông Tiểu Cầm cũng nhìn chằm chằm không chớp mắt, càng nhìn càng nghiến răng, trong lòng hoang mang lo sợ.

Cô ta không hiểu sao hôm qua Thẩm Kiều Ninh có thể quay về nhanh như vậy, càng không hiểu tại sao điệu múa của cô lại đột nhiên tiến bộ vượt bậc như thế!

Người phụ nữ này lúc nào cũng tỏ vẻ chẳng quan tâm đến múa, hóa ra đều là giả vờ! Không biết chừng đã lén luyện tập bao nhiêu lần rồi! Còn cả tên đầu óc ngu ngốc Chân Tuyết nữa, nếu sáng nay cô ta báo cáo với cô Trương thì bây giờ Thẩm Kiều Ninh còn cơ hội đứng đây biểu diễn không?

Mỗi người một suy nghĩ riêng, chỉ có Đổng Kiều là hiểu rõ, Thẩm Kiều Ninh chỉ mất một buổi chiều mà từ những động tác cứng nhắc đã luyện đến mức này, đẹp đến mức khiến tất cả mọi thứ xung quanh, bao gồm cả bọn họ dường như không xứng với cô ấy.

Thẩm Kiều Ninh giữ nguyên động tác cuối cùng trong ba giây, nghe thấy tiếng vỗ tay phía sau và ánh mắt đầy ý cười của cô Trương, cô biết mình đã thành công.

“Tôi và chủ tịch Liêu đã chấm điểm xong, tổng hợp lại thì phần múa đơn, Thẩm Kiều Ninh vẫn là người xuất sắc nhất, vậy nên vai múa đơn sẽ giao cho cô ấy.”

“Cảm ơn chủ tịch Liêu! Cảm ơn cô Trương!” Thẩm Kiều Ninh cúi chào họ thật sâu.

Cô Trương vừa định nói tiếp thì một giọng nữ sắc bén vang lên át đi tất cả: “Cô giáo! Em muốn tố cáo Thẩm Kiều Ninh! Một người có thành phần đáng nghi, hành vi không đứng đắn như cô ta không xứng đáng được múa đơn!”

Mọi người lập tức xôn xao.

Đổng Kiều tức giận túm lấy anh Đao: “Bảo anh đi an ủi người ta mà anh an ủi kiểu đó hả?”

“Chuyện, chuyện này không trách tôi được! Trước đó rõ ràng cô ấy vẫn ổn mà...”

Sắc mặt Trương Ái Anh và Chủ tịch Liêu đều thay đổi: “Nói năng bừa bãi là vu khống, là phạm pháp đấy!”

“Em có bằng chứng!” Chân Tuyết kiêu ngạo liếc Thẩm Kiều Ninh, bước lên nói: “Cô ta lúc nào cũng qua lại với một phần tử xấu ở nông thôn, cả đoàn có mấy ai không biết chuyện này? Hôm qua cô ta đến muộn chính là vì đi gặp anh ta!”

Trước đây, Thẩm Kiều Ninh từng cùng Triệu Gia Thạch đến cửa hàng cung tiêu trong huyện mua đồ, không may bị mấy người trong đoàn văn công bắt gặp. Từ đó, trong đoàn bắt đầu lan truyền tin đồn rằng hai người họ lén lút qua lại, hẹn hò với nhau. Chỉ là trước đây mọi người chỉ nói sau lưng, chưa ai dám công khai.

Trương Ái Anh cũng từng nghe qua chuyện này nhưng vào thời đại này, yêu đương mà không cẩn thận rất có thể sẽ bị coi là lưu manh. Bà rất thận trọng, cũng rất trân trọng mầm non tốt này, liền nói: "Chân Tuyết, những gì em nói không được tính là chứng cứ, còn cần chứng cứ để chứng minh điều đó."

"Đương nhiên rồi, có mấy người đều thấy họ hẹn hò." Chân Tuyết lần lượt nêu tên vài người, cuối cùng chỉ đích danh Tông Tiểu Cầm: "Cái người họ Triệu kia nhờ Tiểu Cầm báo với Thẩm Kiều Ninh đi một chuyến xuống quê, hôm qua Thẩm Kiều Ninh đã vội vàng đi rồi. Tiểu Cầm có thể làm chứng chuyện này."

Tông Tiểu Cầm cạn lời với suy nghĩ của Chân Tuyết, cô ta xúi giục Chân Tuyết viết đơn tố cáo chẳng phải là vì không muốn tự mình dính vào hay sao? Nhìn sang mấy người khác bị Chân Tuyết điểm danh, quả nhiên ánh mắt họ nhìn cô ta cũng có chút không đúng.

Có vài người thích ngồi lê đôi mách sau lưng nhưng không có nghĩa là họ dám nói trước mặt đương sự và giáo viên, không chỉ đắc tội với Thẩm Kiều Ninh mà còn để lại ấn tượng xấu với giáo viên, bị coi là kẻ nhiều chuyện.

Trương Ái Anh lần lượt hỏi những người đó: "Em có nhìn thấy Thẩm Kiều Ninh và một nam thanh niên hẹn hò với nhau không?"

Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, bà lại hỏi về chuyện ngày hôm qua của Tông Tiểu Cầm.

Tông Tiểu Cầm liếc nhìn Thẩm Kiều Ninh bằng ánh mắt đầy ẩn ý rồi khẽ đáp dạ đúng ạ.

Cô Trương tức giận: “Thẩm Kiều Ninh, em còn gì muốn nói không?”

Thẩm Kiều Ninh bình tĩnh nhìn những người đã tố cáo mình, thậm chí còn mỉm cười trấn an họ: “Hôm đó đúng là tôi đã gặp các cô, các cô không nói dối nên cũng không cần lo tôi trách các cô.”

“Nhưng có lẽ các cô hiểu lầm rồi, người đàn ông đó nghèo đến mức không có cơm ăn, tôi không đành lòng nhìn thấy anh ta chết đói nên mới đưa anh ta đi mua chút đồ ăn. Các cô nhớ lại xem, tôi có nắm tay anh ta không, có hành động thân mật nào không?”

Trước mặt chủ tịch Liêu và cô Trương, mọi người đều trở nên thành thật hơn: "Đúng là chúng tôi đã thấy cô ấy đi mua đồ cùng một người đàn ông. Người đó trông khá ưa nhìn, chỉ là quần áo rất cũ kỹ nhưng họ không nắm tay, cũng không có hành động thân mật nào khác."

"Vậy thì đúng rồi, tôi đúng là quá lương thiện. Bản thân còn chưa ăn no mà vẫn nghĩ đến chuyện giúp đỡ người khác. Vì lòng dạ ngay thẳng nên tôi không nghĩ người khác sẽ hiểu lầm, cũng chẳng buồn giải thích. Không ngờ lại dẫn đến một chuyện hiểu lầm lớn như hôm nay."

Thẩm Kiều Ninh chẳng những không hề hoảng hốt mà còn nói năng rành rọt, khiến mọi người bất giác tự vấn: Chẳng lẽ là do suy nghĩ của họ quá bẩn thỉu sao? Rõ ràng chỉ là giúp người gặp khó khăn, thế mà trước đây trong đầu họ lại mặc định rằng Thẩm Kiều Ninh có quan hệ mờ ám với một thành phần lý lịch xấu? Giờ nghĩ lại, dường như đúng là chẳng có chứng cứ gì thật!

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play