Múa quạt là một điệu múa dân gian, ở các dân tộc khác nhau sẽ có phong cách và ý nghĩa vũ đạo khác nhau, họ thường dùng quạt xếp, nhưng cũng không ai quy định không được dùng quạt tròn.

Theo Thẩm Kiều Ninh, sử dụng đạo cụ trong vũ đạo, chỉ cần có thể dùng và dùng đúng chỗ thì không có đạo cụ nào không dùng được.

Lúc nãy chủ nhiệm Liêu hỏi cô, cô quả thật rất do dự lần này nên nhảy ba lê hay múa cổ điển, cuối cùng cô vẫn chọn cái sau. Trừ khi không còn lựa chọn nào khác, cô sẽ không đánh trận mà không có chuẩn bị, bây giờ dùng ba lê để trình diễn thật sự không phải là thời cơ tốt nhất, huấn luyện cơ bản ba lê của cơ thể này còn lâu mới đạt yêu cầu, ít nhất phải nửa tháng nữa mới có thể thử nhảy một đoạn độc vũ ba lê hoàn chỉnh, ép buộc nhảy rất có thể dẫn đến sai sót và chấn thương.

Nhưng cô đột nhiên nhớ ra, kiếp trước khi làm giáo viên, cô từng giúp một sinh viên khoa kịch múa tham gia cuộc thi biên đạo múa, sinh viên đó đề nghị muốn nhảy một điệu múa mang phong cách quê hương, cuối cùng quyết định nhảy múa quạt.

Trong khoảng thời gian đó, cô đã tìm hiểu rất nhiều kiến thức về múa quạt, nếu giữ nguyên nền tảng, sửa động tác ba lê thành múa quạt, có vẻ là một lựa chọn khả thi.

Thật ra hai loại vũ đạo này có đặc điểm thẩm mỹ gần giống nhau, các động tác chân như duỗi, mở, nâng chân, đá chân trong ba lê cũng có cách thể hiện tương tự trong vũ đạo Trung Quốc, chỉ là vũ đạo Trung Quốc chú trọng hơn đến "đề trầm hàm ngưỡng, hình thần kính luật", nói ngắn gọn là chuyển động cơ thể.

Thẩm Kiều Ninh thử sửa động tác nhảy ba lê thành chuyển động một chân và nhảy bật, thay thế động tác xoay người ba lê bằng động tác xoay tròn uyển chuyển hơn... Trong đầu cô không thiếu kiến thức, cơ thể lại cực kỳ có thiên phú, từ nhỏ đã khai quật được tiềm năng, cảm giác trì trệ do không luyện tập kỹ lưỡng trong thời gian gần đây cũng đã được cô luyện tập lại.

Cô nhảy điệu múa Trung Quốc nhưng vòm bàn chân hoàn toàn có thể sánh ngang với bất kỳ vũ công ba lê nào, duỗi thẳng, đường cong đẹp mắt, nhón chân nhảy múa nhẹ nhàng linh hoạt, hoàn toàn phù hợp với sự mong đợi của mọi người về thiếu nữ cổ đại.

Trong điệu nhảy này, nhân vật mà cô muốn xây dựng là một thiếu nữ hoạt bát, quạt lụa nhẹ nhàng đuổi đom đóm trong đêm hè. Đom đóm, chính là ngôi sao trong đêm hè.

...

Thẩm Kiều Ninh trở về ký túc xá, Chân Tuyết ngồi trên giường tầng trên, rèm giường mở toang, nhàn nhã cắn hạt dưa.

"Về rồi à, đại vũ công?"

Lời nói này mang đầy ý mỉa mai, tay Thẩm Kiều Ninh cầm chậu rửa mặt khựng lại, quay người nói: "Tôi biết hôm nay cô đã lục lọi đồ đạc của tôi rồi gọi mấy người chủ nhiệm Liêu đến."

Khi thu dọn đồ đạc cô đã hiểu ra, ở đây, quả thật các thầy cô có thể kiểm tra đồ dùng cá nhân của bọn họ nhưng họ thường không làm như vậy, nếu không trong đoàn cũng không đến nỗi lỏng lẻo như vậy.

Động tác cắn hạt dưa của Chân Tuyết dừng lại, cô ta chột dạ phản bác: "Cô nói gì vậy, tôi nào có gan lớn đến vậy."

Thẩm Kiều Ninh biết rõ, nếu là bình thường, Chân Tuyết quả thật không có gan đó, nhưng bây giờ đang điều tra xem cô và Tông Tiểu Cầm ai có quan hệ với Triệu Gia Thạch, lấy cớ thư tình, các thầy cô đương nhiên sẽ đến.

"Không phải lần trước tôi đã di chuyển hành lý của Tông Tiểu Cầm sao? Lần này các cô không chỉ động vào mà còn lục lọi, hài lòng chưa?" Đôi mắt hạnh của cô sáng ngời, dường như có chút sắc bén: "Tôi lười so đo với các cô, nhưng nếu các cô còn làm phiền tôi, tôi cũng không ăn cơm ông nội cô thưởng, không cần bao dung cô như người khác đâu."

Thẩm Kiều Ninh còn cầm chiếc quạt tròn cũ đó, quạt trước mặt Chân Tuyết cho cô ta xem: "Quả không hổ là đồ áp đáy hòm, mát thật."

Chân Tuyết tức đến nghẹn lời, không nói được gì, cuối cùng đợi Thẩm Kiều Ninh ra ngoài rửa mặt, cô ta quét hết hạt dưa và vỏ hạt dưa chưa ăn hết trên tay xuống đất, Tông Tiểu Cầm ngồi bên giường, trán bị một hạt dưa bắn trúng.

Trong lòng Tông Tiểu Cầm bực bội nhưng lại không tiện nói gì.

Chân Tuyết lại còn gọi cô ta: "Cậu ngây người ra đó làm gì, mau quét nhà đi!"

Tông Tiểu Cầm đành phải cầm chổi quét nhà, trong lòng bắt đầu hối hận đã gọi Chân Tuyết đến ký túc xá ở, không những cô ta không phải là đối thủ của Thẩm Kiều Ninh, còn bị cô ta sai khiến như người hầu.

Sự an ủi duy nhất của Tông Tiểu Cầm bây giờ là hai ngày nữa, đợi Thẩm Kiều Ninh không nhảy được, màn độc vũ sẽ là của cô ta, đến lúc đó cô ta có khả năng sẽ được chọn đến thành phố, không cần phải chịu đựng con ngốc Chân Tuyết này nữa.

Ý nghĩ chung hiếm hoi của Tông Tiểu Cầm và Chân Tuyết là, cả hai đều không tin Thẩm Kiều Ninh có thể tự biên đạo được điệu nhảy, chỉ chờ xem cô xấu mặt.

...

Thẩm Kiều Ninh hiểu chủ nhiệm Liêu thật sự mong đợi ở cô, cũng hiểu có rất nhiều người đang chờ xem cô tự vả mặt mình, nhưng những điều này trong lòng cô có thể được quy về động lực bên ngoài, động lực lớn hơn đến từ nội tâm cô.

Sáng hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, cô đã nhẹ nhàng rời giường, đến con hẻm phía tây tòa nhà chính phủ.

Chú Lý đã nói với cô là sẽ nhờ thím Lý đợi cô ở đó, mang trứng gà cho cô.

Cô đi tới, quả nhiên thấy một phụ nữ dáng người hơi mập, tóc điểm sương.

"Thím Lý?" Cô thử gọi một tiếng.

"Ôi ôi, là tôi, cô là đồng chí Tiểu Thẩm phải không?"

"Dạ, thím đợi con lâu chưa ạ?"

Thím Lý cười, lấy từ trong túi ra một quả trứng luộc: "Mới đến thôi, còn nóng hổi đây, mau ăn nóng đi. Chỗ này thường không có ai qua lại."

Thẩm Kiều Ninh nhận lấy, đập vỡ vỏ trứng vào tường, không khách sáo, ăn ngay. Cô ăn xong thì đi luyện tập, luyện khoảng hai tiếng, đợi nhà ăn mở cửa lại có thể ăn một bữa sáng.

"Cái thân hình này của con nên bồi bổ lại, gầy quá." Thím Lý nói: "Trước đây ông nhà thím còn nói với thím, trong đoàn mới có một cô bé, còn giảm cân nữa, ngày nào cũng không ăn cơm, lúc đó thím đã nói không ăn cơm thì sao được, những người nhảy múa như các con cũng không nhẹ nhàng hơn làm ruộng bao nhiêu đâu. Con người ta phải ăn nhiều, ăn được là phúc!"

Thẩm Kiều Ninh nuốt lòng đỏ trứng hơi khô xuống, mím môi cười với thím Lý: "Cảm ơn thím Lý, mấy ngày nay làm phiền thím rồi."

"Không phiền, đưa cơm cho cô bé xinh xắn như vậy thím vui lắm!" Thím Lý thấy hướng cô đi đến đoàn, ngạc nhiên hỏi: "Sáng sớm đã đi luyện tập rồi à?"

"Dạ, con muốn tự luyện thêm, tránh lên lớp bị thầy mắng."

"Cô bé ngoan." Ánh mắt thím Lý có chút kính phục: "Vậy con mau đi đi, đừng chậm trễ, con chăm chỉ như vậy, chắc chắn sẽ được."

"Con cảm ơn thím!" Thẩm Kiều Ninh cười với thím, tung tăng hai bím tóc đen nhánh, chạy nhanh đến đoàn văn công.

Mùa hè trời sáng sớm, đợi cô đến phòng tập, không cần bật đèn, dựa vào ánh sáng yếu ớt từ ngoài cửa sổ, bắt đầu luyện tập làm nóng người.

Hôm qua cô đã xác định được động tác đại khái, nhiệm vụ sáng nay là xác định tất cả các động tác, buổi tối bắt đầu làm quen với các động tác này và chú ý đến các chi tiết.

Thời gian tập trung trôi qua nhanh vô cùng, hai ngày luyện tập trôi qua nhanh chóng, chớp mắt đã đến sáng ngày thứ ba, ngày mà chủ nhiệm Liêu đã hẹn đến xem cô nhảy.

Càng đến thời khắc quan trọng, cô càng bình tĩnh, sáng nay, cô vẫn đến phía tây tòa nhà chính phủ, hôm nay thím Lý lại bưng một chiếc cốc tráng men đợi cô.

"Thím nấu cho con trứng gà đường đỏ." Thím Lý hiền từ nói: "Mau ăn đi."

Thẩm Kiều Ninh nhận lấy, nhìn thấy một quả trứng như mặt trời nhỏ nằm trong nước đường đỏ, lòng trắng trứng mềm mại bao bọc lòng đỏ trứng vàng óng, khi ăn vào có vị ngọt nhạt, còn có mùi thơm của trứng.

Cô biết, trong thời đại này, đường đỏ là thứ rất quý giá, có những gia đình sản phụ chưa chắc đã dám cho một bát trứng gà đường đỏ nhưng thím Lý lại làm cho cô.

"Thím nghĩ con gầy quá, mỗi ngày lại dậy sớm tham công tiếc việc, còn vất vả hơn chúng ta làm việc nặng nhọc nên làm cho con một bát." 

"Cảm ơn thím, chuyện nửa rổ trứng, chiều nay con sẽ nói với chú Lý." Thẩm Kiều Ninh húp nước đường đỏ ấm áp.

"Thím không phải vì chuyện đó..."

"Con biết, con thấy mỗi ngày ăn một quả trứng rất tốt, vẫn muốn ăn tiếp, chỉ là phải làm phiền thím tiếp tục mang đến."

"Con bé này, không hổ ngày nào ông nhà thím cũng khen con, nói con là người lanh lợi nhất trong cả đoàn." Thím Lý nhận lấy bát tráng men rỗng: "Vậy thím vẫn sẽ mang cho con, con muốn ăn bao lâu cũng được."

Thẩm Kiều Ninh đáp lời, còn nhấn mạnh: "Sau này chỉ cần trứng luộc thôi ạ, đường đỏ đắt quá ạ."

"Được."

Ra khỏi con hẻm, trán cô vì uống canh nóng mà đổ một lớp mồ hôi mỏng nhưng trong lòng lại vô cùng bình tĩnh, thậm chí cô còn phân tâm nghĩ, mấy ngày nay dường như cô không còn gặp vị trung đoàn trưởng trẻ tuổi kia nữa.

Có lẽ vì cô đi sớm về muộn không gặp được, cũng có lẽ người ta đã rời khỏi huyện nhỏ từ lâu nhưng dù thế nào, anh cũng giống như cô Trương Ái Anh, chú Lý thím Lý, là thiện ý ban đầu mà thế giới này dành cho cô.

Thẩm Kiều Ninh nhảy lại toàn bộ điệu nhảy mới biên đạo xong vài lần ở phòng tập nhảy, xác định không có vấn đề gì, cô liền đi đến nhà ăn ăn sáng.

Đợi cô quay lại, trong phòng tập đã có khá nhiều người.

"Cậu nói hôm nay Thẩm Kiều Ninh có thể nhảy ra điệu nhảy mới thật không?"

"Sao có thể chứ, cô xem dáng vẻ cô ta lười biếng trong lúc huấn luyện trước đây kìa, còn sáng tác á? Cũng chỉ là kéo dài thời gian hai ngày thôi, ngày mai chắc là phải cút khỏi đoàn văn công rồi."

"Cũng chưa chắc đâu, điệu song phi yến và phi thiên vũ trước đây của cô ta, quả thật rất lợi hại."

"Lợi hại đến đâu thì có lợi hại bằng cô Trương không? Cô Trương còn không dám nói mình biết biên đạo, điệu nhảy chúng ta nhảy đều là những điệu nhảy người khác biên sẵn..."

Họ đang nói, đột nhiên thấy Thẩm Kiều Ninh đi vào, lập tức dừng chủ đề.

Chỉ có Chân Tuyết còn tỏ vẻ thiên hạ đại loạn nhìn cô, Tông Tiểu Cầm rụt rè hơn, thỉnh thoảng lại lộ ra nụ cười ác ý.

Thẩm Kiều Ninh không để ý, chỉ giả vờ như vô tình, lấy quạt tròn ra quạt vài cái, quả nhiên sắc mặt Chân Tuyết lập tức thay đổi.

Xem như cô đã biết điểm yếu của Chân Tuyết rồi, quả nhiên dễ đối phó hơn Tông Tiểu Cầm nhiều.

"Cố lên, nhảy tốt sẽ có bất ngờ cho cô." Đổng Kiều đi ngang qua cô, nhỏ giọng nói một câu.

Thẩm Kiều Ninh gật đầu, mấy ngày nay vừa giải tán là người này chạy mất, cô muốn hỏi chuyện giày mũi cứng cũng không có cơ hội, cũng muốn xem có bất ngờ gì.

Không lâu sau, cô Trương và chủ nhiệm Liêu cùng đi vào, theo lệ để mọi người khởi động xong, cũng không trực tiếp bắt đầu huấn luyện mà gọi tên Thẩm Kiều Ninh: "Em ra khỏi hàng, trước tiên để chủ nhiệm Liêu và mọi người xem điệu nhảy mới mà em biên đạo đi."

Thẩm Kiều Ninh đứng thẳng tắp, cầm quạt tròn của mình đi đến khoảng đất trống giữa phòng tập lớn.

===

TN Team: Bấm tag “TN Team” trên khung thể loại của truyện để ghé thăm tủ truyện của team nhé!! ヾ(≧▽≦*)o 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play