Đợi ông ấy rời khỏi, Lý Do đến trước mặt Lục Lân nói khẽ: "Tuy nói An Lục quả thực đang cần tiền, nếu khiến quan tuần kiểm hài lòng thì có lẽ sẽ dễ xin kinh phí hơn một chút, nếu đối phương không phải hạng tham lam, tất nhiên sẽ từ chối nhưng chung quy lễ nhiều chẳng thiệt thân, đại nhân có muốn nghĩ lại không?”
Lục Lân trả lời: "Bản quan biết rõ nhưng bản quan không cần, ít nhất ở An Lục vẫn chưa cần đến. Nếu hắn muốn giở trò quấy nhiễu, bản quan sẽ nói thẳng rằng bản quan đã dâng thư lên kinh thành, những chuyện phủ Giang Lăng không giải quyết được, bổn quan sẽ nhờ các thừa tướng, thượng thư trong Chính Sự Đường ra mặt.”
Lý Do nhất thời không phản bác được.
Hắn đã quên rằng vị đại nhân này có chỗ dựa vững chắc. Người khác là quan lớn hơn một cấp đè chết người, phủ Giang Lăng mất hứng, một huyện nha sẽ bị ép đến không còn đường sống, nhưng đại nhân thì khác, y mà mất hứng thì có thể dâng tấu thẳng lên thiên tử.
Quan tuần kiểm tới, Lục Lân ra cửa nghênh đón, không chuẩn bị tiệc rượu đón gió tẩy trần cho đoàn người này mà chỉ mời bọn họ đến huyện nha ngồi một chút, ăn bữa cơm đạm bạc.
Trước kia đồ ăn của huyện nha cũng không tệ lắm nhưng bây giờ ôn dịch hoành hành, trong thành một cọng rau, một hạt gạo cũng khó kiếm, tuy là cơm rau nhưng cũng có chay mặn, so với huyện nha của mấy ngày trước thì ăn ngon hơn nhiều.
Tên tuần kiểm kia nhìn đồ ăn, cười nói với Lục Lân: "Đây đều là đồ ăn bản địa của Vân Mộng Trạch chúng ta, không biết Lục đại nhân từ kinh thành đến có quen ăn không?”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play