Phó Hình Giản phát hiện gần đây Mễ Thu có vẻ không vui, đến ăn cơm cũng uể oải, đầu nhỏ rũ xuống, ôm má, suốt ngày ủ rũ.
“Em làm sao vậy?” Phó Hình Giản đưa qua một ly sữa bò, ngồi xuống bên cạnh hỏi.
Mễ Thu nhận lấy ly sữa, uống một ngụm to, cảm nhận trọn vẹn cảm giác “người không say mà tự say”, rồi thở dài cực kỳ bi thương.
“Phó Hình Giản, anh… anh từng bị người khác… ừm, hạ, hạ thuốc bao giờ chưa?”
Trong lòng Mễ Thu thấp thỏm, không dám ngẩng đầu đối diện Phó Hình Giản, vừa nói vừa cà lăm, sau đó lập tức dựng đứng hai tai lên nghe câu trả lời.
Phó Hình Giản hơi khó hiểu, nhất thời nghĩ không ra vì sao Mễ Thu lại hỏi vấn đề này, nhưng vẫn nghiêm túc đáp:
“Hạ thuốc thì chưa từng, nhưng hồi nhỏ từng bị người ta hại, trúng độc rắn. Cũng không phải chuyện gì ghê gớm, sau này lớn lên bên cạnh có vệ sĩ, cũng không xảy ra chuyện gì nữa.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play