“Ai da!”
Mễ Thu từ trong phòng ngủ thò đầu ra, mặc bộ đồ ngủ khủng long mà cậu thích nhất, nhảy ra ngoài.
“Dương ca! Anh đến rồi!”
Mễ Thu vui mừng reo lên một tiếng rồi chạy tới, vì áo ngủ quá dài nên trông chân có vẻ rất ngắn, nhưng hai chân vẫn chạy không chậm.
Dương Dịch liền thấy Mễ Thu lạch bạch chạy... à không, tốc độ ấy với đi bộ thật ra chẳng khác gì, tiến lại gần về phía ghế sofa.
“Hoan nghênh hoan nghênh, để em đi rót trà cho anh.”
Mễ Thu rất quý Dương ca, vì anh giống như một trưởng bối ấm áp và vững vàng, luôn luôn quan tâm đến cậu.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT