Đêm đen như mực, đèn đuốc rực rỡ mới vừa lên, tiệm cơm bị ánh đèn chiếu sáng rực cả lên.
Phương Ôn Duẫn mặt lạnh đẩy cửa phòng ra, cau mày bước nhanh ra ngoài.
Quách Tuế Tuế căng thẳng hì hì theo sát sau lưng Phương Ôn Duẫn, len lén nhìn trái nhìn phải, đảo mắt một vòng qua đại sảnh không thấy Mễ Thu đâu, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Ở ngay khúc rẽ, Quách Tuế Tuế nghe thấy một giọng nói quen thuộc nhưng mơ hồ vang lên từ xa tới gần, cả người lập tức cứng đờ theo bản năng.
“Cái kia, tiểu gia có việc rồi, sau này sẽ tìm anh tính sổ.” Gồng cổ nói xong, Quách Tuế Tuế luống cuống bỏ chạy.
Phương Ôn Duẫn cũng lười quan tâm đến, vốn dĩ hôm nay hắn chẳng qua là ngoài ý muốn đụng phải vị thiếu gia khó chơi này, đối phương có thể tự mình rút lui, hắn còn cầu mà không được!
Ngay lúc Phương Ôn Duẫn quẹo ở một góc vuông 90 độ, Quách Tuế Tuế đã che miệng Mễ Thu lại, cẩn thận ló đầu ra, thấy Phương Ôn Duẫn đã ra khỏi cửa, lúc này mới thở phào một hơi.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play