Đương nhiên dù trong lòng còn bao nhiêu mờ mịt, Trần Thần đã nói như vậy trước mặt mọi người cho nên người nhà Trần gia cũng không thể làm mất mặt cậu, mấu chốt là đồ vật Đỗ Tinh Vĩ đưa quả thật quý giá.
Trước kia uống chút rượu gạo do người trong làng tự nấu đã là rất ngon rồi, còn Mao Đài gì đó thì chẳng dám mơ tưởng, đó là loại rượu ngon có tiền cũng chưa chắc mua được.
Đến nỗi lá trà...
Trong làng nhà ai có cái thứ quý giá này chứ, có thể dùng một chén nước đường để đãi khách đã là chuyện rất có mặt mũi rồi, lá trà là thứ nhà giàu trong thành phố mới uống.
Trước kia nghèo khó đã quen và cũng tiết kiệm quen rồi, người nhà Trần gia tuy rằng dựa vào bán tương ớt mà có tiền, thậm chí có lúc vì có tiền mà ngủ không yên, nhưng cái tư tưởng "nghèo khó tiết kiệm" ăn sâu vào xương cốt vẫn chưa thay đổi được, đặc biệt là khi nhìn thấy những thứ trước đây căn bản không dám nghĩ tới, trong lúc nhất thời càng khó hoàn hồn.
Mấy người chỉ có thể theo lời Trần Thần khô khan nói: "Vậy thì nhất định phải đến..."
Đỗ Tinh Vĩ trịnh trọng đáp lời.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play