Đúng như Trần Thần suy đoán, buổi tối ở tỉnh thành quả thực chẳng có gì hay ho.
Vốn dĩ đây không phải thời đại thương nghiệp giải trí phát triển, khái niệm "sinh hoạt về đêm" có lẽ còn chưa xuất hiện ở tỉnh thành. Từng nhà đóng kín cửa, đi trên đường hiếm khi thấy bóng người, đợi đến khi Đỗ Tinh Vĩ nói đến con phố kia, mới hơi náo nhiệt một chút nhưng cũng tuyệt đối không đến nỗi đáng để cất công đi.
Trời lạnh chẳng ai muốn ra ngoài chịu rét.
Bất quá đồ đạc ở đây bán so với ở huyện Vĩnh Hưng thì thật sự không tệ, ví dụ như món bánh đường, ở huyện Vĩnh Hưng hoàn toàn không có.
Đường phố vẫn tính là nhộn nhịp, Trần Thần mua mấy thứ chưa từng thấy nếm thử, cảm thấy hương vị cũng tàm tạm.
Rất nhanh đã đi hết con phố, Đỗ Tinh Vĩ nói nơi náo nhiệt nhất tỉnh thành buổi tối chính là đây, những chỗ khác chẳng có ai và chẳng có gì hay.
Trần Thần tuy có chút tiếc nuối nhưng vẫn cùng Đỗ Tinh Vĩ đi đi lại lại rồi trở về, vừa đi vừa trò chuyện, biết thêm không ít chuyện về tỉnh thành, bầu không khí này khiến Trần Thần cảm thấy thoải mái khi đi dạo chơi.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play