Đến khi mò được hơn nửa giỏ tre ốc đồng rồi đổ đầy cả cái giỏ tre nhỏ đeo bên hông Đỗ Tinh Vĩ, hắn vẫn chưa nghĩ ra được câu trả lời chắc chắn. Đương nhiên sau một hồi do dự hắn cũng không hỏi ra.
Hắn lại nói sang chuyện khác: “Hai lọ tương ớt lần trước cậu đưa, lúc tôi lên tỉnh bị một người bạn thấy, hắn rất thích món đó.” Trần Thần hiểu ra: “Muốn mua à?”
“Hắn bảo ngon.” Đỗ Tinh Vĩ nói: “Nhờ tôi hỏi xem cậu có muốn nói chuyện với hắn không.”
Trần Thần nói: “Có người muốn bàn chuyện làm ăn với tôi thì sao tôi lại không muốn? Chính là hắn làm cụ thể về cái gì? Có thể mua của tôi bao nhiêu tương ớt?”
Đỗ Tinh Vĩ cũng không giấu giếm: “Nhà hắn đời trước mở tửu lâu, sau khi nước nhà thống nhất thì tửu lâu làm ăn không được nên đóng cửa. Bây giờ chính sách nới lỏng thì hắn muốn mở lại.”
Trần Thần nghe hiểu.
Người bạn kia của Đỗ Tinh Vĩ muốn mở nhà hàng, hẳn là còn đang trong giai đoạn chuẩn bị. Sau đó phát hiện tương ớt có hương vị không tệ, mà khi làm gia vị cho món ăn hoặc thế nào đó nên muốn mua một mẻ thế là liền nhờ Đỗ Tinh Vĩ giúp hỏi thăm.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT