Bán xong mớ tương ớt thì trời còn sớm và chuyến xe buýt đầu tiên về làng vẫn chưa tới.
Vừa hay Trần Thần có vài món đồ muốn mua, liền dẫn cả nhà vừa đi dạo huyện Vĩnh Hưng vừa tiện để mua sắm.
Đối với Trần Thần mà nói thì huyện Vĩnh Hưng chẳng có gì đẹp đẽ. Nhà cửa thấp bé, đường sá cũng không rộng rãi, nhìn qua chẳng khác mấy vùng nông thôn đời sau.
Nhưng trong mắt Trần Kiến Nghiệp và những người khác, Vĩnh Hưng lại là một huyện xinh đẹp và đáng ngưỡng mộ vô cùng.
Nhà cửa trong làng đều do người dân tự xây vì nghèo khó nên vật liệu cũng chắp vá, tuy cũng là nơi che mưa chắn gió nhưng so với nhà cửa trong huyện thì một trời một vực. Huống chi đường lớn ở đây còn được tráng xi măng phẳng lì, hơn hẳn con đường đất bùn lầy lội trong làng biết bao nhiêu. Ở làng của họ, may ra chỉ có sân phơi lúa là tạm bằng phẳng.
Ai mà chẳng muốn một căn nhà kiên cố xinh xắn, ai mà chẳng muốn đi trên con đường bằng phẳng sạch sẽ? Bất quá Trần Kiến Nghiệp cũng chỉ dám thoáng nghĩ trong đầu, có được một chỗ nương thân đã là đủ lắm rồi.
Không dám mơ ước nhà cửa và đường xi măng, mà cả những chiếc xe đạp thỉnh thoảng lướt qua. Những gánh thịt lợn thơm lừng được gánh ra bán, những chiếc xe gỗ chở bánh bao, bánh màn thầu nóng hổi, thơm phức, cả những chiếc bánh quẩy vàng giòn được rán bằng dầu, bát thịt thái nóng hầm hập vừa mới vớt ra…

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play