"Nếu đến nghĩ mà còn không dám nghĩ, thì nói gì đến việc làm nên thành tựu?" Trần Thần đột ngột nói.
Trần Kiến Quân lập tức tỏ vẻ không vui.
Trần Thần không hề sợ ông ấy, cậu cảm thấy nếu mình không nói rõ ràng, thì không chỉ việc này không giải quyết được, mà danh dự của bản thân cũng sẽ bị ảnh hưởng lớn.
“Trên báo mấy năm trước, lãnh đạo từng nói một câu : Thực hành là tiêu chuẩn duy nhất để kiểm nghiệm chân lý. Người trẻ tuổi phải dám nghĩ, và không thể không mơ mộng viển vông. Vậy thì làm sao để biết ý tưởng của mình có thực tế hay không? Lúc này cần đến thực hành để kiểm nghiệm. Bất kỳ kết luận nào chưa qua thực hành đều không có giá trị tham khảo.”
“Bác hai quanh năm ở trong làng có thể không biết, thế giới bên ngoài đã thay đổi từ mấy năm trước và những năm gần đây càng thay đổi chóng mặt. Những năm tháng khó khăn đã qua, người dân không đủ ăn, không đủ mặc nên lãnh đạo luôn tìm cách đưa cả nước đi lên. Vậy làm cách nào? Bằng cách đưa ra chính sách và thực hiện, không chỉ lãnh đạo phải khảo sát, mà người dân chúng ta cũng phải thực hiện theo.”
Trần Thần nói rất nghiêm túc: “Đi sai đường không quan trọng nhưng không thể vì sợ mà không đi. Chưa đi thì làm sao biết cuối cùng có đến đích được hay không?”
Trần Kiến Quân vẫn giữ vẻ mặt cau có, có lẽ vì lời của Trần Thần khiến ông nửa hiểu nửa không nên một lúc lâu không nói được lời phản bác.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT