“Bà cụ này...”
Xung quanh có rất đông người xem, Trần Thần không muốn để lại tiếng xấu là người lạnh lùng vô tình. Vì vậy cậu nở một nụ cười thân thiện, khiến người ta nhìn vào liền cảm thấy thiện cảm. “Bà nói ớt tươi 2 hào 1 cân thì cháu không có ý kiến, nhưng bà nói cháu bán tương ớt 1 tệ 1 lọ là bòn rút tiền của dân, là hút máu người ta thì cháu không đồng ý.”
Khi Trần Thần, người bán hàng lên tiếng, tiếng ồn ào xung quanh dần lắng xuống.
“Tương ớt của chúng cháu không chỉ có ớt không thôi đâu.”
Trần Thần nhìn quanh những người đang xem náo nhiệt, giọng nói không lớn không nhỏ, đủ để mọi người xung quanh nghe rõ. “Không biết mọi người ở đây đã từng ăn tương ớt của chúng tôi chưa? Nếu đã ăn rồi thì chắc chắn sẽ biết, tương ớt của chúng tôi khác hẳn ớt tươi.”
Lương Thụ lập tức nói: “Khác hoàn toàn luôn! Vị của nó không giống chút nào!”
Trần Thần cảm kích mỉm cười với anh ta “Xem ra ở đây không có mấy người từng ăn tương ớt của chúng tôi. Người ta nói không điều tra thì không có quyền phát biểu, vậy sao mọi người biết tương ớt của chúng tôi không đáng giá đó?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT