Trần Thần mang đồ về đến nhà thì mọi người đã đến đông đủ, thức ăn cũng đã bày biện xong xuôi. Vừa về đến nơi cậu đã xắn tay vào ăn cơm.
Bàn ăn thịnh soạn với nửa tô thịt kho tàu nóng hổi, một tô đậu đũa luộc lớn, nửa tô nộm dưa leo và đặc biệt là một tô gà rừng hầm do Đỗ Tinh Vĩ cho. Bốn món ăn được bày lên, chỉ riêng một phần thôi đã thấy đủ no, chưa kể đến cơm trắng dẻo thơm không trộn khoai lang, khoai tây hay bột ngô.
Thời buổi này nhà ai dám ăn uống phong phú đến vậy?
Trần Hướng Võ nhìn mâm cơm tấm tắc nói: “Thế này thì quá thịnh soạn rồi, ngay cả quán cơm trước kia cũng không dám bày biện như vậy.”
Bà Lý phụ họa: “Đúng thế đấy, Tiểu Thần định xào đậu đũa hoặc nấu canh mà tôi không chịu.”
Trần Hướng Võ phản đối: “Sao có thể làm thế được.”
Dù sao thì Trần Hướng Võ có một điểm tốt là không hay cằn nhằn dai dẳng. Ông chỉ nói vài câu rồi thôi, không giữ mãi trong lòng. Cũng nhờ vậy mà tối nay Trần Thần mới tránh được một trận cằn nhằn.
Nhưng mà tiếc của thì tiếc còn ăn thì vẫn cứ ăn. Mọi người từ già trẻ lớn bé, ai nấy đều ăn lấy ăn để, đặc biệt là món thịt kho tàu. Thịt được hầm kỹ mềm tan trong miệng, béo ngậy mà không ngán. Ăn kèm với cơm trắng dẻo thơm thì đúng là tuyệt cú mèo.
Ông cụ biết tối nay có món ngon liền tự rót rượu, cùng con trai Trần Kiến Nghiệp uống vài ly trông rất phấn khởi.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT