Trần Thần kiên quyết đưa tiền, Trần Kiến Nghiệp không muốn đôi co về chuyện này nên đành nhận. Trong lòng ông nghĩ sẽ giữ hộ cậu, khi nào cậu cần thì trả lại.

Trần Thần không biết ý định của Trần Kiến Nghiệp, cậu lại chỉ vào đôi giày xăng đan nam nói là mua cho ông. Trần Kiến Nghiệp từ chối, Trần Thần liền nói đó là cỡ giày của ông, cả cậu và Tiểu Bắc đều không đi vừa. Sau đó Trần Kiến Nghiệp nói: “Ta với ông nội cùng cỡ giày, đôi này đưa cho ông nội, ông ấy đi được.”

Trần Thần thẳng thừng từ chối: “Thôi, giày cho ông nội để mai con ra huyện mua.”

Trần Kiến Nghiệp nói: “Đưa đôi này là được rồi, con đừng tốn tiền nữa.”

Trần Thần giải thích: “Con định mua hôm nay nhưng không biết ông nội đi cỡ nào, sợ mua về không vừa nên định về hỏi rồi mua.”

Trần Kiến Nghiệp định khuyên thêm.

Trần Thần không cho ông cơ hội: "Với lại không chỉ ông nội, còn có con với Tiểu Bắc nữa. Trời nóng thế này đi giày xăng đan cho thoải mái." 

Nghe nói còn muốn mua thêm bốn đôi mà lại là giày xăng đan nhựa loại đắt tiền, Trần Kiến Nghiệp xót hết cả ruột: “Mấy thứ này hết bao nhiêu tiền?”

Trần Thần: “Tiền làm ra thì phải tiêu chứ ba, không thì làm ra làm gì?”

Trần Kiến Nghiệp thấy thái độ của cậu thì biết Trần Thần đã quyết tâm, ông không khuyên được chỉ âm thầm tính toán sẽ chăm chỉ làm đồng hơn, để nhà còn có gạo ăn dù không còn tiền.

Trần Thần không hề biết ý nghĩ của Trần Kiến Nghiệp, cậu giúp ông mắc màn rồi lại hỏi về những thứ cần chuẩn bị cho ngày cưới Lưu Đông Tuyết. Trần Kiến Nghiệp sợ Trần Thần tiêu tiền hoang phí liền nói đây là lần cưới thứ hai, đồ đạc trong nhà có đủ nên không cần mua gì thêm.

Trần Thần nghe vậy liền hiểu, nhà thiếu thốn đủ thứ nhưng Trần Kiến Nghiệp quen sống tằn tiện cái gì cũng thấy đủ.

Vậy thì chỉ còn cách cậu tự lo liệu thôi.

Mắc màn xong Trần Kiến Nghiệp mang tiền ra chợ ở làng mua giường, còn Trần Thần thì vào bếp chuẩn bị nấu món thịt kho tàu từ chỗ thịt vừa mua về.

Vừa rửa xong bát Trần Bắc liền hỏi: “Anh mua nhiều thịt quá, hôm nay có ướp cũng hỏng mất.”

Trần Thần: “Không ướp, anh nấu thịt kho tàu luôn.”

Rõ ràng vừa ăn trưa xong, còn ăn hẳn ba cái bánh bao thịt nhưng nghe nói có thịt kho tàu Trần Bắc lại thấy đói bụng.

Trần Bắc nuốt nước miếng: “Nấu hết luôn hả anh?”

"Nấu hết." Trần Thần sai cậu nhóc làm việc “Em nhóm bếp lên, hơ nóng cái bàn ủi luôn.”

Trần Bắc nhanh nhẹn làm theo.

Trần Thần cầm cái rổ tre ra sau vườn nhặt mấy củ khoai tây rồi bắt đầu gọt vỏ.

Trần Bắc thắc mắc hỏi: “Gọt khoai tây làm gì vậy anh?”

Trần Thần: “Nấu thịt kho tàu.”

Trần Bắc: “Thịt kho tàu còn bỏ khoai tây nữa hả?”

"Thịt kho tàu bỏ được nhiều thứ lắm." Trần Thần giải thích: “Khoai tây, khoai môn, đậu phụ khô, trứng chim, cái gì cũng bỏ được mỗi thứ một vị thôi.”

Trần Bắc gật đầu: “Em nhớ hồi xưa bà nội nấu thịt kho tàu có bỏ gì đâu.”

Đó là chuyện mấy năm trước, lúc ăn Tết thì xã chia thịt heo, nhà họ nhiều người nên được chia nhiều thịt hơn, bà nội mới lấy một miếng ra nấu thịt kho tàu. Cái vị đó khiến Trần Bắc nhớ mãi không quên.

Chỉ là thịt hiếm quá, trong trí nhớ của cậu nhóc nhà chỉ nấu đúng một lần đó.

Trần Thần vừa gọt khoai tây vừa bảo: “Vậy hôm nay em ăn thử thịt kho tàu bỏ thêm khoai tây đi.”

Trần Bắc mừng rỡ: “Dạ!”

Tổng cộng 6 cân (3kg) thịt nên khoai tây cũng chuẩn bị nhiều. Khi Trần Thần làm xong hết, bàn ủi cũng đã đỏ, Trần Thần rửa tay sạch sẽ lấy khăn ướt bọc bàn ủi rồi bắt đầu cạo da heo.

Da heo nhìn sạch sẽ nhưng thực ra vẫn còn sót lại ít lông nhỏ nên phải dùng bàn ủi.

Da heo tươi xèo xèo trên bàn ủi nóng.

Xử lý xong Trần Thần cho vào nồi nước sôi để rửa sạch rồi thái miếng, cho thêm gừng tươi vào luộc sơ.

Trong lúc đó Trần Thần vừa thái khoai tây vừa sai: “Tiểu Bắc, em tìm cái ấm đất to nhất trong nhà ra rửa sạch đi để lát để anh dùng.”

Trong làng có người làm lò đất nên nhà họ tuy chỉ có một cái chảo gang trên bếp nhưng ấm đất thì có mấy cái lớn nhỏ, đều dùng để đun nước khi đốt lò than vào mùa đông, ngày thường cũng có thể nấu canh, tất nhiên việc sau chưa từng xảy ra ở nhà họ.

Trần Bắc nhanh chân đi rửa ấm đất, Trần Thần vớt thịt ra khỏi nồi rồi đổ nước luộc thịt vào thùng nước rửa chén, trong đó có mỡ lát nữa có thể mang qua nhà bác hai nấu cám heo.

Cho một ít dầu vào nồi để thịt không bị cháy khi mới bỏ vào, rồi từ từ đảo đều đợi thịt ra bớt mỡ.

Không cần rán thành tóp mỡ, khi thấy vừa đủ thì vớt thịt ra rồi cho khoai tây vào chiên vàng. Mùi thơm của khoai tây lan tỏa khắp bếp khiến Trần Bắc đang rửa ấm đất cũng phải thốt lên thơm quá.

Vớt khoai tây chiên ra rồi đổ dầu vào hũ, mỡ heo nguội sẽ đông lại, sau này dùng để xào rau nấu cháo đều rất ngon.

Bắt đầu thắng đường, dùng xẻng đảo đều đến khi đường chuyển màu caramel thì cho thịt vào, thêm nước tương cho lên màu và một chút rượu trắng khử tanh rồi thêm nước.

Lúc này Trần Bắc đã rửa sạch ấm đất, còn mang cả lò than ra: “Anh, có cần nhóm lò không?”

“Bỏ đi, em kẹp lò than vào ấm luôn đi.”

“Dạ.”

Trong lúc Trần Bắc nhóm lò than, Trần Thần dùng muôi lớn múc thịt vào ấm đất, múc xong thì trong nồi còn dính nhiều dầu và đường. Trần Thần cho thêm nước tráng lại rồi múc vào ấm, làm như vậy hai lần vừa không lãng phí dầu đường trong nồi, vừa có lượng nước vừa đủ cho ấm.

Đặt ấm lên lò than, cho thêm gừng và tỏi thái lát, bột ngọt, lá thơm và hoa hồi hái ngoài vườn cuối cùng đậy nắp lại đun nhỏ lửa là xong.

Trần Bắc đứng bên cạnh tò mò hỏi: “Vậy là xong rồi hả anh?”

Trần Thần: “Đun nhỏ lửa cho nước trong ấm cạn là được.”

Trần Bắc: “Còn khoai tây thì sao anh?”

Trần Thần đáp: “Khoai tây nhanh chín lắm, khi nào nước trong ấm gần cạn thì bỏ vào là xong.”

Trần Bắc: “Vậy em ở đây trông.”

"Không cần." Trần Thần: "Em bỏ thêm hai cục than vào lò, lửa không cần em trông đâu, nước cũng phải mấy tiếng nữa mới cạn, em đi làm việc của mình đi." Mấy cục than đó là năm ngoái đốt không hết còn dư lại một ít.

Trần Bắc: “Em không có việc gì làm.”

Nước trong ấm còn chưa sôi nhưng mùi thơm đã thoang thoảng bay ra nghe thôi đã thèm.

"Vậy thì tốt, em mang nửa thùng nước rửa chén qua nhà bác hai rồi qua nói với ông nội và bà nội, mời hai người tối qua ăn cơm." Trần Thần bắt đầu phân công.

Trần Bắc hiểu vì sao phải mời ông nội và bà nội sang ăn cơm nên liền đứng dậy đi ngay.

Trần Thần thì rửa nồi và dọn dẹp bếp.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play