Trần Thần hỏi ngay: “Biện pháp gì?”
“Thuê người chứ gì nữa!” Trần Tiền đương nhiên đáp: “Năm ngoái lúc thu hoạch ớt, chúng ta chẳng phải đã thuê mấy người trong làng đến giúp hái và phơi ớt đó sao? Rất nhiều việc họ đều làm được, vậy thì không có lý do gì sau này không làm được cả. Nếu người trong nhà mình làm không xuể, thì cứ thuê người đến giúp, dù sao cũng chẳng tốn bao nhiêu tiền.”
Trần Thần cười: “Em đúng là nghĩ thoáng thật.”
Trần Tiền nói rõ ràng rành mạch: “Vốn dĩ, chúng ta làm ớt bán chẳng phải là để có cuộc sống tốt hơn sao? Vậy mà bây giờ lại tự làm mình mệt chết mệt sống thì tính sao?”
Trần Thần cảm thấy Trần Tiền có giác ngộ thật sự cao. Trong khi cả nhà đều không ngại khó ngại khổ, kiên trì nỗ lực làm việc kiếm tiền, thì hắn trong đầu lại toàn nghĩ đến những ý niệm như "Làm thế nào để tốn ít công sức nhất mà kiếm được nhiều tiền nhất". Nói thật so sánh ra thì Trần Thần vẫn đánh giá cao ý tưởng của Trần Tiền hơn.
Đương nhiên điều này không có nghĩa là ý tưởng của những người khác trong nhà là sai. Sự cần cù, chất phác cũng là những phẩm chất đáng quý, không có gì đáng phê bình, chỉ là quan niệm hơi có một chút khác biệt mà thôi.
Con người mà, nếu có điều kiện thì thật sự không cần phải làm mình vất vả đến thế.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT