Trần Thần, Trần Minh và Trần Tiền không biết rằng Bàng Xuân đã lột áo choàng cho họ. Ba người đi xa nhà máy ép dầu một chút, rồi mới hớn hở hẳn lên.
Trần Minh kinh ngạc cảm thán: “Không ngờ lần này lại thuận lợi như vậy!”
“Đúng là thế thật” Trần Tiền hừ lạnh hai tiếng, “Cái gã tổ trưởng Vương kia vênh váo khó chịu, cứ tưởng cái xưởng ép dầu đấy cao sang lắm không ai với tới được, ai dè… Đúng là cái đồ xấu tính chuyên làm trò quấy rối!”
Hoàn thành nhiệm vụ quan trọng nhất ở tỉnh, Trần Minh cũng vui vẻ hơn nhiều. Lúc này, anh lười sửa lời Trần Tiền, cứ để hăn ba hoa một chút.
Tất nhiên Trần Tiền cũng không ngốc nghếch đến mức ấy. Sau một lúc cao hứng, hắn nhớ lại mình vừa bị Trần Thần mắng một trận. Dù lúc này Trần Thần trông như không có chuyện gì, Trần Tiền cũng không dám quá mức làm càn, ngoan ngoãn không nhắc đến cái gã tổ trưởng Vương phiền phức kia nữa.
Thực ra lúc này Trần Thần cũng đang rất vui. Huống hồ, cậu đã mắng Trần Tiền một trận rồi, chuyện đó coi như qua đi, cứ mãi bám víu cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Vào nhà , tham quan, nói chuyện hợp tác, đi ngân hàng gửi tiền, ký hợp đồng thứ hai…
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT