Tuy bị chèn ép về giá cả, nhưng những món Trần Thần gọi ra không hề ít. Vốn dĩ cậu không bao giờ muốn để bụng đói, vậy thì chẳng có lý do gì để ra ngoài ăn sáng mà lại chỉ ăn lấy lệ cả.
Tuy nhiên so với bữa lẩu hoành tráng hôm qua, bữa sáng ở nhà khách này khá bình thường. Dù sao thì mọi thứ cũng được ăn sạch, không còn lại chút nào, ai nấy đều no khoảng sáu phần.
Ăn uống xong xuôi, ba anh em Trần Thần, Trần Minh và Trần Tiền liền đeo những vật dụng cần thiết lên vai, cầm chìa khóa rồi ra cửa.
Vừa bước ra khỏi nhà khách, Trần Minh hỏi: "Tiểu Thần, em đã hỏi đường chưa?"
Trần Thần nhấc chân rẽ trái, đáp nhanh: "Em hỏi rồi."
Trần Minh và Trần Tiền nhanh chóng bước theo.
Thời này ở các tỉnh thành lớn của tỉnh không có xe điện hay các phương tiện giao thông công cộng khác. Muốn đi đâu thì một là đạp xe đạp, hai là đi bộ. Nếu nhà nào thực sự giàu có thể mua ô tô thì có thể lái xe, ngoài ra thì không còn cách nào khác.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT