Trần gia vừa nghe liền vội vàng đi tới, đến cả phần ăn cũng chưa kịp đụng vào, hấp tấp hỏi xem rốt cuộc có chuyện gì.
Bà chủ quán không nói ngay, mà liếc nhìn xxung quanh. Thấy trong tiệm chỉ có người nhà mình và người của Trần gia, bà mới hạ giọng nói: “Mấy người không biết đấy thôi, cái phòng đó không thiếu chuyện xảy ra đâu. Ngay năm nay, có một người phụ nữ lăng nhăng, bị chồng bắt quả tang ngay trong phòng đó. Chuyện ầm ĩ đến mức bị người ta tố cáo, thế là bị bắt đi luôn, căn nhà cũng bị niêm phong mấy ngày. Từ đó về sau, cứ như bị dính vận đen vậy, mấy đứa con trai và con dâu trong nhà đó liên tiếp gặp chuyện, mà đều là xảy ra trong cái phòng đó. Hơn nữa mới tháng trước, thằng con trai cả nhà đó đã chết rồi.”
Lúc đầu giọng bà chủ quán còn rất lớn, bởi vì chuyện lăng nhăng nam nữ là chuyện ai cũng ghét, họ muốn nói cho người khác biết để mọi người thấy kết cục của việc làm sai trái!
Nói đến đoạn sau, giọng bà bất giác nhỏ dần vì cái cách nói dính vận đen của bà có vẻ mê tín dị đoan. Dù bây giờ không còn bị trấn áp gay gắt như trước, nhưng sức răn đe vẫn còn đáng kể. “...Dù sao thì cái nhà vốn đang yên ấm đó, mấy tháng nay chẳng được yên bình chút nào. Cả nhà người thì vào bệnh viện, đồ đạc đáng giá trong nhà bán hết rồi, giờ thì muốn bán cả căn nhà nữa đó.”
Mê tín dị đoan thì không được phép, nhưng mọi người đều giữ tâm lý thà tin là có còn hơn không. Nghe vậy ai nấy đều bắt đầu suy nghĩ.
Người nhà họ Trần nhìn nhau, ai cũng cảm thấy xui xẻo.
Đương nhiên Trần Kiến Đảng ngoài miệng lại nói: “Chúng ta bây giờ là thời đại khoa học, mê tín phong kiến là không được rồi, chuyện này nghe cho biết thôi.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play