Heo là gì?
Đó chính là thịt!
Thời còn ăn chung nồi (tức là thời bao cấp), heo là tài sản của quốc gia. Trừ phần phải nộp lên cấp trên, nếu nhà nào được giữ lại hai con heo cho cả làng mình thì đó là một đãi ngộ cực kỳ tốt, cả làng có thể mừng rỡ đến mức mất ngủ luôn ấy! Hơn nữa, hồi đó thịt heo không được chia theo đầu người đâu, mà phải theo công điểm. Muốn ăn thịt, bạn phải dùng công điểm để đổi lấy.
Vẫn nhớ ngày xưa, bà Lý thỉnh thoảng mới xa xỉ làm món thịt kho tàu một lần mà cả nhà họ Trần, già trẻ đều nhớ mãi mấy năm sau. Đó cũng là kỷ niệm mà bà Lý tự hào nhất.
Sau này, khi hợp tác xã giải thể, heo trong làng cũng được nộp lại hết. Lúc đó, người dân trong làng mới có thể tự mình nuôi heo riêng.
Nói thì nghe nhẹ nhàng vậy thôi, chứ heo con phải bỏ tiền ra mua, mà còn bán theo cân nữa chứ. Một con heo con ít nhất cũng nặng bốn, năm chục cân, tính ra tiền heo con… Thật sự không mấy nhà có thể xoay sở được.
Vương Quế Chi ban đầu định đi xem heo con để mua về nuôi. Nhưng đợi khi hỏi xong giá cả, bà thậm chí còn chẳng dám đi xem chợ mua bán heo nữa mà quay về làng luôn. Sau đó, bà đi mua gà con về nuôi. Mà trừ khi thật sự cần gà mái già, còn không bà chẳng bao giờ dám mổ gà mái đâu, chỉ chờ gà đẻ trứng thôi.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT