Những người khác cũng liên tục gật đầu, nói thẳng là nên mời Đỗ Tinh Vĩ đến nhà ăn một bữa cơm thật thịnh soạn, với đủ món ngon rượu quý.
Thấy mọi người sắp bàn đến chuyện sẽ làm món gì, Trần Thần vội ngắt lời: "Không cần phiền phức vậy đâu ạ."
Bà Lý không vui: "Sao lại phiền phức? Trước đây chúng ta bận làm tương ớt nên không có thời gian lo chuyện này, giờ xong việc rồi thì phải cảm ơn Đỗ Tinh Vĩ chứ."
Trần Thần nói: "Bà ơi, bà mà mời rầm rộ như thế, cháu e là anh ấy sẽ không đến đâu."
"Thế không thử mời trước sao biết được?" Bà Lý trừng mắt nhìn Trần Thần, rồi càu nhàu "Trước đây cháu còn nói Đỗ Tinh Vĩ cứu cháu một mạng, là ân nhân phải báo đáp tử tế, vậy mà giờ bà bảo mời người ta ăn bữa cơm cháu lại không vui là sao? Tiểu Thần à, cháu đừng có nói với bà là cháu là đứa vong ân bội nghĩa nhé."
Trần Thần: "..."
Trần Thần cảm thấy mình quá oan.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT