Trần Hướng Văn hơn Trần Hướng Võ chừng năm sáu tuổi. Vì tuổi cao, mấy năm trước ông chẳng may bị ngã ở sườn núi, từ đó đôi chân không còn nhanh nhẹn. Đi xa một chút là phải chống gậy, còn nhấc chân lên cao thì hoàn toàn không thể.
May mắn thay con cháu ông đều hiếu thảo. Gia đình tuy nghèo nhưng không có việc gì quá lo lắng, cuộc sống vẫn tạm hài lòng.
Hôm nay ông đến đây, nói là để uống rượu với em trai, nhưng thực tế Trần Hướng Văn giờ cũng không uống được nhiều. Giữa hai anh em, dù chén rượu ly trà cứ qua lại, nhưng thật ra họ đều có chuyện chính cần bàn.
Đợi Trần Thần uống hết gần nửa chén rượu trong tay, chén rượu của Trần Hướng Văn vẫn còn nguyên.
Thế nhưng, chuyện chính đã được nói ra —
Nếu có thể, mong Trần Thần giúp đỡ họ một tay.
Trần Hướng Văn nói: "Từ khi ta bị ngã, không đi lại được, không những không giúp được gì mà còn là gánh nặng lớn cho các con. Tiểu Thần à, chúng ta không cầu đại phú đại quý, chỉ mong trong tay có chút tiền lẻ để mua kẹo cho lũ trẻ."
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT