Tiếng lao xao của đám gia nhân trong sân không biết đã ngừng lại từ lúc nào.
Phương Ấu Thanh gối đầu lên tay, gục trên bàn, ngắm nghía viên ngọc châu to hơn cả nắm tay mình. Những thứ ở thế gian được gọi là bảo vật, đặt ở đây cũng chỉ tầm thường như vậy. Bên cạnh ghế, trên mặt đất, chất đầy gấm vóc lụa là, trân châu dị bảo. Ánh sáng lấp lánh từ những chiếc rương rộng mở, lại chỉ khiến lòng nàng thêm rối bời.
Đột nhiên, cánh cửa "két" một tiếng, Phương Ấu Thanh ngẩng đầu nhìn theo.
Là Du Giang Hàn đến.
Lúc này trên mặt Phương Ấu Thanh mới lộ ra một tia vui mừng: “Du Giang Hàn, cuối cùng ngươi cũng chịu về rồi!”
Giọng nàng còn mang theo chút hờn dỗi và oán trách. Từ sau khi cãi nhau về chuyện của sư huynh, Phương Ấu Thanh không hề thấy bóng dáng của y đâu nữa. Hỏi thị vệ canh gác mới biết, Du Giang Hàn đã ra ngoài và không biết khi nào mới về.
Thế nhưng, thái độ thân mật của nàng cũng không làm Du Giang Hàn thay đổi. Y thậm chí còn không truy hỏi một câu trả lời như lúc trước. Y chỉ dùng đôi mắt lạnh lùng, đuôi mắt hơi xếch lên, lướt qua những món đồ trong phòng, rồi cong môi, nở một nụ cười gần như châm chọc.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play