Một mạch không ngừng nghỉ phi ngựa về phía biên giới Ma giới, Chúc Ngọc Thư và Khương Thành cuối cùng cũng đến được nơi giao thoa giữa Tu Chân giới và Ma giới — thành Vô Song, sau khi Phương Ấu Thanh rời Tọa Vong Phong được nửa tháng.
Trước cổng thành Vô Song, Chúc Ngọc Thư giơ bức tranh ra hỏi tên vệ binh gác cổng: “Xin hỏi có từng thấy qua nữ tử trong tranh không?”
Tên vệ binh chỉ liếc qua loa đã nhận ra người trong họa. Hắn đánh giá dáng vẻ của Chúc Ngọc Thư, đột nhiên trở nên cảnh giác.
Trước đây nghe vị tiên tử kia nói là bị kẻ xấu làm bị thương. Bây giờ có người cầm tranh đến tìm, liệu có phải chính là tên xấu xa đó không? Lỡ như trả lời sai, chẳng phải là hại vị tiên tử đó sao? Huống hồ, vị tiên tử này sắp thành hôn với thành chủ của bọn họ, nếu hắn nói lung tung bị phát hiện, chắc chắn sẽ gặp xui xẻo.
Nghĩ vậy, vẻ mặt tên vệ binh càng thêm nghiêm nghị, trầm giọng nói: “Ta không biết.”
Động tác đưa tranh của Chúc Ngọc Thư khựng lại. Y thu hồi cuộn tranh, trong lòng thầm nghĩ: Rõ ràng mình thấy ánh mắt tên vệ binh này đã thay đổi, chắc chắn nhận ra Phương tiểu thư, nhưng lời nói ra lại không khớp...
Bên cạnh, Khương Thành tò mò nhìn thành Vô Song đang giăng đèn kết hoa, trông như sắp có hỷ sự. Hắn tiện tay níu một người qua đường hỏi: “Thành Vô Song này có chuyện vui gì sao? Giăng đèn kết hoa, thật náo nhiệt.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play