Trên đường đến Ngô Đồng Các, Phương Ấu Thanh luôn trong trạng thái thấp thỏm không yên. Trực giác mách bảo nàng, có lẽ nàng không nên đi gặp Tân Phong Túc. Nhưng tình hình hiện tại, nàng không đi không được. Lời nói ngưỡng mộ thành chủ thành Vô Song, phi quân không gả là do chính miệng nàng nói ra. Nếu từ chối lời mời của Tân Phong Túc, chắc chắn sẽ khiến người ta sinh nghi.
Thiếu nữ nào đang tuổi xuân thì có thể kháng cự lại lời mời của người trong lòng chứ?
Nàng cúi đầu bước đi, gót sen nhẹ nhàng, tà váy lớp lớp tung bay. Dọc đường đi, không biết bao nhiêu người đã phải ngẩn ngơ ngoái nhìn. Vẻ mặt thấp thỏm bất an vô thức hiện lên trên khuôn mặt trong như trăng rằm của nàng, rơi vào mắt A Hạnh, lại trở thành bằng chứng cho thấy nàng yêu mến Tân Phong Túc sâu đậm. Không thể không nói, đây cũng là một sự trùng hợp trời xui đất khiến.
A Hạnh thấy nàng căng thẳng, không nhịn được nhẹ giọng an ủi: “Phương tiểu thư không cần căng thẳng, thành chủ của chúng ta là một nam nhi tốt nhất trên đời, bao nhiêu năm nay, trong phủ chưa từng có một cơ thiếp nào.” Nàng che miệng, ngượng ngùng liếc Phương Ấu Thanh một cái: “Nô tỳ cũng là lần đầu tiên thấy thành chủ đại nhân mời một nữ tử đến Ngô Đồng Các làm khách đấy ạ.”
“Nói nữa, với điều kiện của Phương tiểu thư, còn ai có thể sánh được với người chứ?”
Ánh mắt của A Hạnh như muốn nói thẳng: Thành chủ của chúng ta chắc chắn là của người rồi.
Phương Ấu Thanh chỉ biết cười khổ lắc đầu với cô tỳ nữ ngây thơ này. A Hạnh làm sao biết được nàng đang nghĩ gì? Nhưng dưới sự an ủi chẳng ăn nhập vào đâu của nàng, sự chú ý của Phương Ấu Thanh bị dời đi, nỗi thấp thỏm trong lòng cũng vơi đi phần nào.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play