Ngay khoảnh khắc thốt ra câu đó, thực ra Phương Ấu Thanh đã có chút hối hận. Nhưng thái độ của Du Giang Hàn lúc này càng làm nàng thấy tủi thân. Cùng nhau trải qua bao nhiêu chuyện, Du Giang Hàn đã được nàng xếp vào danh sách những người có thể bộc lộ cảm xúc thật. Sư huynh vừa thoát chết trở về, mượn chỗ của hắn để lánh nạn một chút thì có gì sai? Hơn nữa đây cũng không phải địa bàn của Du Giang Hàn, mà là thành Vô Song!
Phương Ấu Thanh đương nhiên cảm nhận được Du Giang Hàn đang tức giận, nàng cũng biết chỉ cần mình giải thích một chút, hắn chắc chắn sẽ không bám riết không buông. Nhưng lúc này, sự tủi thân vì bị chất vấn dâng lên, nàng vừa không định giải thích, cũng chẳng định xin lỗi.
Hai người cứ thế dỗi nhau.
“Ta không phải là con thú cưng của nàng, gọi thì đến, đuổi thì đi, Phương Ấu Thanh.” Du Giang Hàn lạnh lùng nói. Hắn không biết vì sao mình lại buột miệng nói ra những lời này, nhưng hắn biết, trải qua hai kiếp, hắn chưa bao giờ mất kiểm soát cảm xúc như lúc này.
Đó là một cảm giác bị phụ bạc. Khiến hắn nếu không có được câu trả lời, sẽ tuyệt đối không thể nào bình ổn lại nỗi đau trong lòng.
Câu chất vấn này của hắn khiến Phương Ấu Thanh không nhịn được quay đầu lại, mở to mắt nhìn.
“Sao ngươi lại nghĩ như vậy?” Trong mắt nàng là nỗi đau thương không thể tin nổi.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play