Sở Hi Thanh vẫn bận rộn mãi cho đến tận đêm khuya mới xong, lúc này hắn

mới trở lại đại trạch của Lưu Định Đường ở trấn Tây Sơn.

Lúc này, đường chủ Tú Thủy, Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch thình lình ngồi

đàng hoàng ở bên trong đường, hắn và mấy vị tiên sinh phòng thu chi mà Thiết

Cuồng Nhân phái đến đang gảy bàn tính, tính toán lương thưởng cho bang

chúng của Tuyển Phong Đường.

“Lão phu đã đến Anh Ma Cốc để xem, cũng thu nhận tất cả tiền bạc ở nơi đó.

Tổng cộng có thể đổi thành bốn mươi chín vạn lượng bạc. Thật ra thì thứ đáng

tiền nhất ở đó là lá Anh Ma, nhưng các ngươi cũng biết, Kỳ chủ của chúng ta

ghét nhất chính là mấy thứ hại người này, hắn đã hạ lệnh tiêu hủy toàn bộ, vì thế

sẽ không tính vào trong này.”

“Còn bốn mươi chín vạn lượng bạc này, dựa theo quy tắc cũ, trong bang sẽ cầm

bốn phần, hai vị Sở đường chủ và Giả đường chủ có công lớn nhất, mỗi người

cầm 0.5 phần, phần còn lại thì sẽ chia theo cấp bậc cho các huynh đệ khác.

Huynh đệ chết trận có thể cầm phần chia của mình, ngoài ra còn có thể cầm tiền

trợ cấp của bang. Vẫn quy củ cũ, cửu phẩm là 1500 đến 2500 lượng bạc, bát

phẩm thì là năm ngàn đến bảy ngàn lượng bạc.”

Sở Hi Thanh nghe đến đây, không khỏi gật đầu, lòng thầm nói Thiết Kỳ Bang

cũng rất công bằng và chính trực.

Tất cả người chết trận đều được nhận trợ cấp, số tiền này tương đương với

lương bổng một năm của hai người bọn họ.

Nhờ vậy mà cũng có thể thấy được Thiết Kỳ Bang kinh doanh và phát triển rất

khá.

Bình thường thì loại bang phái giang hồ này làm sao có tiền trợ cấp chứ? Chết

trận thì chết trận thôi, cùng lắm là cho ít tiền để đốt hoặc chôn.

Tiền trợ cấp trong quân đội cũng là khoảng hai năm tiền lương, nhưng đại đa số

đều bị quan trên ăn chặn và tham ô.

Sở Hi Thanh còn chuẩn bị móc mười ngàn lượng bạc tiền riêng ra để trợ cấp

cho các huynh đệ chết trận.

Những người này đã chết vì hắn, hắn không thể không thể hiện chút gì đó.

Nếu như muốn người khác bán mạng cho mình, thì mình phải rộng rãi hào

phóng.

“Ngoài ra, còn lấy được rất nhiều sản nghiệp và vật ưu của Lưu Định Đường và

Tây Sơn Đường của Hải Thanh Bang ở trấn Tây Sơn, tổng cộng 110 cái ‘Tứ tí

trọng nỏ’, hai trăm cây cung mười thạch quân dụng, một số binh khí và áo giáp,

hơn một trăm bình đan dược dùng để tu hành, hai nhà thanh lâu, năm sòng bạc,

một nhà xe ngựa chở hàng, bảy mươi ba cửa hiệu, 150 khoảnh ruộng, hai tòa

dinh thự, phân bố ở ba nơi là trấn Tây Sơn, thành Tú Thủy, và bến tàu phía đông

thành.”

“Ngoài ra, còn có bốn vạn lượng bạc, ngân phiếu ký tên và không ký tên trị giá

mười bảy vạn lượng bạc. Kỳ chủ và ta sẽ nghĩ biện pháp đổi số ngân phiếu này

ra thành bạc, tuy nhiên ta đoán là nhiều nhất cũng chỉ có thể đổi với giá tám

phần mười. Kỳ chủ có ý là vẫn chia số bạc này theo quy củ cũ.”

“Tất cả binh khí, đan dược, cửa hiệu, thanh lâu. . . vân vân đều không chia,

ngày sau sẽ là sản nghiệp của Tây Sơn Đường. 150 khoảnh ruộng kia và tòa

dinh thự này của Lưu Định Đường, sẽ được chia vào tài sản riêng của Sở huynh

đệ.”

“Ngoài ra, Tây Sơn Đường mở đường lập hào, lập nghiệp ở chỗ này, lấy núi mở

rừng, thì không thể không có tiền bạc, trong bang sẽ lấy sáu vạn lượng bạc ra,

đặt ở trong phòng thu chi ở Tây Sơn Đường. Không biết chư vị nghĩ thế nào?”

Sắc mặt Sở Hi Thanh buông lỏng, lòng thầm nói 6600 lượng tiền trợ cấp gia

đình kia, không cần hắn tự bỏ ra rồi, mà có thể lấy từ phòng thi chi của đường.

Thiết Cuồng Nhân làm người mạnh mẽ hào phóng, khiến mọi người kính phục.

Thật ra thì vị kỳ chủ này còn phải gánh chịu chi phí sang tên các loại nữa.

Thiết Cuồng Nhân muốn sang tên những sản nghiệp này, chuyển qua Tây Sơn

Đường của Thiết Kỳ Bang một cách hợp pháp ở dưới mí mắt của quận úy Thẩm

Chu, chắc chắn sẽ phải lấy ra một khoản tiền lớn.

Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch tính sổ sách xong, lại ôm quyền về phía Sở Hi

Thanh: “Sở huynh đệ, kỳ chủ để ta chuyển cho ngươi một lời, ba ngày sau hắn

sẽ đến trấn Tây Sơn, sẽ mở hương đường, thụ chức lập hào, uống máu ăn thề

cho Sở huynh đệ ngươi. Xin ngươi mau chóng chuẩn bị ở bên này, ý của kỳ chủ

là, lần đại điển này nhất định phải làm long trọng, như vậy mới có thể trấn phục

nhân tâm.”

Lúc này, Sở Hi Thanh đáp lễ: “Xin mời chuyển cáo cho kỳ chủ là Sở mỗ đã

hiểu, đảm bảo ngày mở đường sẽ được an bài ổn thỏa.”

Ý của Thiết Cuồng Nhân chính là để cho hắn nhanh chóng bình định trấn Tây

Sơn, lại chiêu mộ đủ bang chúng trong Tây Sơn Đường.

Nếu không đủ người, vậy thì đại điển mở đường còn có thể có thanh thế to lớn

sao?

“Sở huynh đệ hiểu rõ thì tốt rồi.” Lâm Thạch hơi gật đầu, sau đó lại quét mắt

nhìn Sở Hi Thanh một chút: “Còn nữa, tốt nhất là Sở huynh đệ tăng tu vị lên

một chút. Tuy rằng Sở huynh đệ là thiên kiêu Thanh Vân Bảng, có thể đối đầu

với ngàn quân, chiến tích siêu phàm, nhưng một đường chủ tu vị bát phẩm hạ,

nói ra ngoài cũng không hay cho lắm. Nếu như đường chủ thiếu tiền xài, ta có

thể cho Sở đường chủ mượn một ít.”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play