Phương Trầm ngủ thiếp đi, cảm thấy có người đang đi lại trong phòng. Mà động tác của người ấy rất khẽ khàng, như sợ đánh thức cậu.

Đầu óc cậu hỗn độn, chỉ biết mình không thể mở mắt, sợ rằng người đó sẽ bò đến bên giường nhìn cậu, hoặc vừa mở mắt ra sẽ chạm phải ánh mắt của hắn.

Ý thức cậu dần mơ màng, chẳng mấy chốc cậu lại ngủ thiếp đi.

Sáng sớm tỉnh dậy ăn sáng xong, Phương Trầm ra khỏi nhà phát hiện thang máy đang dừng ở tầng sáu, dứt khoát ấn nút thang máy rồi đi xuống.

Rồi thang máy dừng lại ở tầng bốn, bên trong có một người đang đứng, nhìn cách ăn mặc giống như sinh viên đại học. Phương Trầm không có ấn tượng gì với người này, gật đầu coi như chào hỏi, người kia cũng mỉm cười.

Cậu và người kia đứng cạnh nhau, lén nhìn người kia mấy lần.

Lúc sắp ra khỏi thang máy, Phương Trầm lên tiếng hỏi: "Xin hỏi... anh sống ở tầng mấy?"

Người kia dừng lại, trên mặt vẫn nở nụ cười. Dường như từ lúc nhìn thấy Phương Trầm, nụ cười ấy chưa hề vơi đi, khóe miệng luôn cong lên: "Tầng sáu."

"A." Phương Trầm nhìn người kia đi ra khỏi hành lang rồi biến mất khỏi tầm mắt mình. Cậu bỗng thấy có chút kỳ lạ. Tại sao mình lại không có chút ấn tượng nào với người này?

"Chào buổi sáng." Cậu đang suy nghĩ thì một giọng nữ đột nhiên xen vào.

Phương Trầm quay đầu, nhìn thấy Phạm Oánh Oánh đang đứng ở cửa nhà mình. Có lẽ là đã quen nên cậu không bị dọa: "Chào buổi sáng." Cậu dừng lại một chút rồi hỏi: "Cô có ấn tượng gì với người vừa mới đi ra... cái người sống ở tầng sáu không?"

Phạm Oánh Oánh suy nghĩ một chút, lắc đầu: "Những người này tôi đều... không quen lắm."

Cũng đúng, cô gái này bình thường vốn không hay tiếp xúc với người khác.

"Có chuyện gì sao?" Phạm Oánh Oánh hỏi.

"Không có gì." Phương Trầm lắc đầu, trong lòng vẫn còn nghi vấn.

Đi ra khỏi hành lang, bà Ngô vẫn đang ngồi ở chỗ cũ. Nhưng lần này xung quanh bà không có ai tụ tập buôn chuyện, chỉ có ông Ngô ngồi cùng. Mà hai vợ chồng không biết đang bàn bạc chuyện gì, ghé sát vào nhau thì thầm to nhỏ.

Bà Ngô nhìn thấy Phương Trầm vẫn rất nhiệt tình chào hỏi, quay đầu nói với ông chồng: "Nhìn cậu thanh niên nhà người ta xem, trông mới sáng sủa làm sao... con trai mình cũng không tệ."

Phương Trầm đã đi ra rất xa, không hiểu sao vẫn có thể nghe thấy tiếng nói chuyện của hai người.

"Bà nói xem con bé đó chết rồi cũng không để lại chút gì. Nợ nần chồng chất thế kia thì biết làm sao. Ai trả?"

"Đó chẳng phải là chuyện tốt mà con trai bà làm ra à! Đang yên đang lành lại đi vay nặng lãi..."

"Thôi đi, thôi đi! Con trai bà, con trai tôi là sao? Đó không phải là con trai bà à?!"

Phương Trầm tăng nhanh bước chân, âm thanh bên tai lại càng lúc càng lớn. Chúng lớn đến mức cậu muốn ngồi xổm xuống bịt tai lại, không muốn nghe một chữ nào… Cặp vợ chồng kia vẫn đang tranh cãi. Cậu đi nhanh, giữa mùa hè tháng Tám mà tay cậu lại lạnh như người chết.

Buổi trưa khi Phương Trầm về nhà thì gặp Cao Thành, lần này Phạm Oánh Oánh không chào hỏi cậu, đứng bên cửa nhìn hai người đi vào thang máy. Cửa thang máy đóng lại, anh ta huých Phương Trầm, nháy mắt: "Cô gái vừa rồi có ý với cậu à?"

Phương Trầm hoàn toàn không tin: "Sao có thể? Tôi và cô ấy chỉ nói chuyện có vài câu thôi."

Thang máy dừng lại ở tầng ba, Cao Thành đi ra khỏi thang máy, Phương Trầm lại nhớ ra điều gì đó, bước ra một bước hỏi: "Anh có ấn tượng gì với người sống ở tầng sáu không?"

Cao Thành dừng lại, há miệng nhìn lên tường suy nghĩ vài giây: "Ơ, cậu nói mới để ý. Tôi đi đi lại lại cũng chỉ quen mấy người các cậu, lên trên nữa thì thật sự không quen. Hình như cũng chưa từng gặp mấy lần."

"...Thế à." Thang máy đột nhiên phát ra tiếng "tít tít" cảnh báo, khiến hai người giật mình. Mà Phương Trầm không hiểu sao lại thấy hoảng hốt: "Vậy được rồi, tôi lên trước đây."

Phương Trầm về đến nhà, đóng cửa lại. Nhà vẫn như trước đây, tấm gương dài ở huyền quan phản chiếu khuôn mặt nghiêng của cậu. Mà gần đây vì những chuyện kỳ lạ liên tục xảy ra, quầng thâm mắt càng ngày càng nặng, cả người tiều tụy không ít.

Cậu dựa vào cửa, nhìn quanh bốn phía, cảm giác không hòa hợp kia càng thêm mãnh liệt... Nhà mình thật sự có bộ dạng như thế này sao?

Đúng vậy, trong ấn tượng của cậu là như vậy. Nhưng ấn tượng từ đâu ra? Mình là thuê nhà hay mua nhà? Phương Trầm đột nhiên khựng lại, từ từ trượt xuống ngồi bệt xuống đất.

Cậu tên là Phương Trầm, nhà ở rất gần công ty, hàng ngày sống cuộc sống ba điểm một đường. Bạn bè… cậu có bạn bè không? Trong ký ức, cậu không có liên hệ mật thiết với ai cả. Cậu bao nhiêu tuổi rồi? Hai mươi mấy tuổi, nhưng là hai mươi lăm hay hai mươi sáu, có thể cụ thể hơn một chút không? Phương Trầm hoảng loạn lấy điện thoại di động ra, mở danh bạ… trống không.

Cậu cảm thấy mình ít nhất phải nhớ được số điện thoại của một người, cậu nên nhớ.

Cậu ấn lung tung một dãy số trên bàn phím, cuối cùng phát hiện mình chẳng nhớ gì cả. Quay đầu nhìn mình trong gương, hốc mắt đỏ hoe, trong mắt đầy tơ máu. Bởi vì mắt quá đau nhức, cậu đành nhắm mắt lại, có nước mắt theo đó mà chảy ra.

Cậu đã quên mất một điều gì đó rất quan trọng. Cậu đã quên mất điều gì…

Chẳng thể nhớ ra được.

Đến giờ đi làm, Phương Trầm như thường lệ ra khỏi nhà, thang máy đi xuống từ tầng mười, cậu chớp mắt một cái, cuối cùng vẫn không ấn thang máy.

Cậu không có chút ấn tượng nào với những người sống ở tầng sáu trở lên. Nếu cậu ấn thang máy, bên trong là người mà cậu chưa từng gặp, cậu không biết mình có sụp đổ hay không.

Cửa bên trái tầng ba đang mở, cặp tình nhân dựa vào cửa hạ giọng nói chuyện. Phương Trầm lặng lẽ đi qua, đi đến chỗ rẽ đột nhiên dừng lại, hỏi một câu hỏi kỳ lạ: "Mọi người... có biết tôi tên gì không?"

____ Truyện được edit và đăng tải miễn phí tại T Y T____

Người đàn ông quay đầu lại, vẻ mặt kỳ quái: "Phương Trầm chứ sao." Cô gái cũng đang lén nhìn cậu.

Ngón tay Phương Trầm hơi cong xuống: "À, vâng."

"Cậu làm sao thế?" Cô gái thăm dò hỏi cậu: "Trông sắc mặt không được tốt lắm."

Chỉ thấy Phương Trầm miễn cưỡng cười: "Không sao... tối qua không nghỉ ngơi tốt."

Cậu nhớ tên của cặp tình nhân này, người đàn ông tên là Trương Thụy, cô gái tên là Vương Huệ Văn. Nhưng cụ thể là trao đổi tên vào lúc nào... cậu không nhớ.

Cái ký ức mơ hồ giả tạo, như thể có người đã cấy vào cho cậu một đoạn ký ức không thuộc về cậu... Phương Trầm cố gắng hồi tưởng lại tuổi thơ của mình, chúng quá mơ hồ. Sau đó trong đoạn hồi ức mơ hồ này, cậu ngửi thấy mùi đất và mùi máu, đầu gối bị trầy xước rách da rách thịt, dính đầy cát sỏi. Có một bàn tay cầm bông tẩm cồn, cẩn thận lau vết thương cho cậu.

Trong máu, cậu nếm được một chút vị ngọt.

Thình lình vai bị vỗ một cái, Phương Trầm hoàn hồn, quay đầu nhìn thấy Trương Thụy cũng đi xuống cùng cậu.

"Sao thế? Hồn vía để đâu ấy." Trương Thụy ngậm điếu thuốc, lấy bật lửa ra khỏi túi.

"Ừm... anh còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau là ở đâu không?" Phương Trầm hỏi.

Điếu thuốc được châm, phát ra tiếng "xẹt xẹt" khe khẽ, Trương Thụy hút một hơi rồi nhả ra, thờ ơ nói: "Chuyện này làm sao tôi nhớ được."

"Vậy sao anh biết tên tôi?"

Trương Thụy sững người, lấy điếu thuốc ra khỏi miệng, trầm ngâm một chút: "Cũng không nhớ rõ lắm. Vô tình nghe người khác nói thôi? Sao thế?"

Thực hiện: Clitus x T Y T

Phương Trầm mím môi, hỏi câu hỏi cuối cùng: "Anh có biết người sống ở tầng sáu không?"

Đúng như dự đoán, Trương Thụy lắc đầu nói: "Hình như chưa từng gặp."

Hai người đi đến tầng một, Trương Thụy còn phải đi xuống dưới, xuống tầng hầm lấy xe. Họ chia tay ở cửa tòa nhà, Phương Trầm nhìn thấy Phạm Oánh Oánh đang ngồi ở chỗ bà Ngô thường ngồi.

Cô gái đó đang nhìn cậu.

"...Chào buổi trưa." Phương Trầm do dự một chút rồi vẫn chào hỏi.

"Chào buổi trưa." Cô gái mỉm cười. Cô có vẻ ngoài dịu dàng, không tô son màu sắc sặc sỡ thì sẽ đẹp hơn. Ánh mắt Phương Trầm dừng lại trên đôi môi đỏ thẫm của cô một lát, thuần túy là tò mò, bởi vì lần đầu tiên cậu gặp Phạm Oánh Oánh, cô chỉ mặc áo cộc tay quần đùi bình thường, cũng không trang điểm…

Khoan đã, lần đầu tiên gặp Phạm Oánh Oánh? Cậu bắt đầu có ấn tượng với cô là vào một buổi sáng, cậu nhìn thấy bà Ngô, nhìn thấy Phạm Oánh Oánh, sau đó còn có những người khác... dường như ấn tượng với tất cả mọi người đều bắt đầu từ ngày hôm đó. Cậu cảm thấy mình quen biết họ, nhưng trên thực tế có thật sự quen biết không?

Buổi sáng hôm đó cậu đã ăn gì?

Không có ấn tượng. Hoặc là cậu căn bản không hề ăn, chỉ là tiềm thức cảm thấy mình đã ăn sáng rồi mới ra khỏi nhà.

Phương Trầm cảm thấy toàn thân lạnh toát, không nhịn được đi đến bên cạnh cô gái hỏi: "Mấy hôm trước chúng ta gặp nhau ở kia, vào buổi sáng, tôi chào cô, cô không nói gì, cô còn nhớ không?" Cậu chỉ vào con đường lát đá.

"Ừm." Phạm Oánh Oánh ngẩng đầu lên, như muốn giải thích: "Tôi không phải cố ý không nói gì, chỉ là..."

"Cô... trước đó có ấn tượng gì về tôi không?"

Phạm Oánh Oánh chớp mắt, nhìn con đường lát đá rồi lại nhìn Phương Trầm: "Không rõ lắm... nhưng tôi biết tên anh."

Phương Trầm truy hỏi: "Ngoài ra thì sao? Không có gì nữa sao?"

Phạm Oánh Oánh dường như đang cố gắng nhớ lại, lông mày dần dần nhíu lại: "Xin lỗi, tôi..."

Nhìn thấy sắc mặt Phương Trầm trở nên đáng sợ, cô gái rụt rè hỏi cậu: "Tôi nói sai gì sao? Xin lỗi, tôi không hay tiếp xúc với người khác, không giỏi ăn nói..."

Tức thì Phương Trầm hoàn hồn, vội vàng lắc đầu: "Không phải, không... là vấn đề của tôi."

Cậu quay đầu, nhìn quanh khu chung cư, cậu biết đi thẳng về phía trước có một hồ nước, bên trong không có cá, đi về bên trái là công viên, giữa công viên có một đài phun nước, buổi tối sẽ phun nước và phát nhạc... nhưng cậu thật sự đã từng đến đó chưa? Trong ký ức, mỗi ngày tan làm cậu đều về thẳng nhà, hoàn toàn không đi đến những nơi khác. Có lẽ trước đây đã từng đi? Nhưng cậu không nhớ nổi trước đây.

Tất cả mọi thứ đều bắt đầu từ ngày hôm đó.

Tác giả có lời muốn nói: Chương sau sẽ biết công là ai.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play