Người đàn ông này không cao, chỉ khoảng 1m7, tóc húi cua, thân hình khá mũm mĩm. Mặc tây trang, cà vạt và giày da, trông chẳng giống một nhân viên văn phòng mà lại giống nhân viên bán hàng hơn.
"Tôi thực sự xin lỗi, tôi không nên tấn công hai người." Người đàn ông cười ngượng ngùng, lời xin lỗi của ông ta rất chân thành: “May mà hai người không sao, nếu không thì tôi sẽ áy náy đến chết mất.”
Ông ta vẫn còn cầm khẩu súng lục trên tay, rõ ràng là ông ta vẫn chưa hoàn toàn mất cảnh giác.
Nhưng để tỏ ra ra mình không có địch ý nên ông ta thả tay cầm súng sang một bên với nòng súng hướng xuống dưới.
"Mọi người đều không sao là được rồi." Hạ Tịch không thèm để ý mà vẫy tay rồi tò mò hỏi: “Đúng rồi, sao ông lại đến đây thế?”
"Ừm..." Người đàn ông gãi mặt, cười gượng: “Tôi xin tự giới thiệu trước, tôi tên là Trịnh Hiệu, là giám đốc kinh doanh.”
"Tôi tên là Hạ Tịch." Hạ Tịch tiếp tục chủ đề của Trịnh Hiệu nói: “Tôi là sinh viên.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT