Dù bị cấm, Du Dương vẫn lén lút đi theo Tịch Xung. Vì Tịch Xung vội vàng nên không phát hiện ra nó.
Nhưng chân Tịch Xung dài, bước nhanh, Du Dương đuổi theo phía sau rất chật vật, lại còn phải cẩn thận không gây ra tiếng động. Cuối cùng cũng đến nơi, nó vịn tường thở hổn hển, ngó đầu nhìn vào quán thịt nướng sáng trưng đèn ở đầu phố.
Quán thịt nướng này bình thường đã đông khách, nhưng tối nay không hiểu sao khách lại càng nườm nượp hơn, trời vừa tối mà bên ngoài đã xếp hàng dài.
Ông chủ cuống cuồng đến mức suýt nữa tự nướng mình trên bếp than, hai tay xoay như chong chóng, sau thấy không thể nào xoay sở nổi mới vội vàng gọi điện cho Tịch Xung đến giúp.
Vừa đến nơi, Tịch Xung đã đeo găng tay vào, không cần ông chủ chỉ bảo, cậu nhanh chóng cầm lấy xiên thịt sắp cháy trên bếp, lật đi lật lại vài lần, rắc đều bột thì là lên.
"Tịch Xung, mang cái này ra bàn số ba." Ông chủ mồ hôi nhễ nhại, đưa cho cậu một nắm xiên thịt cừu.
Lúc này cũng không còn thời gian để nói chuyện khác, cả quán không một ai rảnh rỗi, tất cả đều bận tối mắt tối mũi.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT