Chương 2
Tiếng gọi "Kỳ Kỳ" trong đầu đột nhiên sống lại.
Bỏ qua những chuyện trước đó, trong hai mươi bảy năm cuộc đời hắn trải qua, Tống Kỳ chưa từng tin vào chuyện ma quỷ hay luân hồi. Nhưng khi hắn nhìn vào đôi mắt của thanh niên trước mặt, hàng ngàn bức ảnh cũ kỹ ố vàng như đàn dơi trong hang sâu bị đánh thức, chúng giương cánh bay tới tấp về phía hắn.
Khu nhà cũ kĩ, con phố đổ nát, bếp ga và bồn rửa tay ở hành lang, những khe tường nứt hở hễ mưa là ngấm dột, cửa sổ giấy chưa kịp dán, tủ bát đựng gia vị đồ hộp nước đường, cùng cả chiếc giường ván gỗ cũ kỹ tróc sơn…
Trên giường là người mẹ điên loạn hiếm hoi tỉnh táo của hắn, còn hắn đang ngồi bên mép giường nắm chặt tay mẹ, nhìn người phụ nữ héo hon tóc tai rối bù ngẩng đầu lên, khẽ mỉm cười với Tống Kỳ…
“Nhìn cái gì mà nhìn!”
Giang Nghiêu cảm thấy hôm nay mình thật sự xui xẻo.
Ở xa nhà vạn dặm đường, thêm một đống chuyện rắc rối đang chờ giải quyết, ra ngoài đua xe thì hên thay trăm năm mới gặp một lần đâm phải chó, khó khăn lắm mới từ vùng heo hút trở lại ngoại ô, tìm được cái xưởng sửa xe gần nhất thì ông chủ lại không muốn nhận khách.
Không nhận thì thôi đành, đến nhìn khách hàng một cái cũng không thèm, cậu chưa từng gặp cái tiệm nào không coi khách hàng ra gì như ở đây nhá.
Khách đến tận cửa tao công ăn việc làm thì không coi vào mắt thì mở tiệm làm gì? Ăn no rửng mỡ à?
Thanh niên không hề kiềm chế cơn giận, ông chủ cuối cùng cũng bị cậu ta gào cho quay đầu lại. Lần này thì hắn nhìn thấy, nhưng Giang Nghiêu lập tức bị cái vẻ mặt giống như nhìn thấy ma quỷ hiện hình của ông chủ làm cho khó hiểu.
Mặt cậu dính cứt à?
Cậu trừng mắt nhìn ông chủ, ánh mắt lướt qua cơ bụng săn chắc của người kia, bắt đầu cân nhắc xem nếu đánh nhau ở đây thì mình có mấy phần thắng.
Mấy cậu thợ rửa xe lén nhìn Giang Nghiêu, một người khác dáng hình mập mạp còn đang cầm súng phun nước áp lực cao.
Thôi được rồi… Nhảy vào chắc là không có phần thắng nào đâu.
Cậu nhíu mày: “Xem xe cho tôi được chưa?”
Tàn thuốc vô tình châm vào tay, Tống Kỳ rùng mình miệng phọt ra một câu ‘mẹ kiếp’.
May mà lần này hắn phản ứng kịp, chậm nửa giây nữa là hắn đã gọi ra cái tên "Túng Khang" rồi.
Túng Khang.
Cái tên này bị đè nén trong lòng quá lâu, lâu đến nỗi phủ một lớp bụi dày.
Ngoại trừ việc hết năm này qua năm khác xuất hiện trong giấc mơ, Tống Kỳ đến cả việc gọi một tiếng cũng cảm thấy lồng ngực như bị một lớp đất cũ trào lên như mối đùn, nghẹn đến cổ họng khô khốc.
Mọi hình ảnh hỗn loạn đều tan biến, Tống Kỳ bị tiếng gào cáu gắt của Giang Nghiêu làm cho tỉnh hồn.
Xưởng sửa xe vẫn là xưởng sửa xe này, thùng nước cũng vẫn là thùng nước trước mắt, tám năm thời gian là tám năm đã qua, dưới chân hắn là hiện thực, ở đây không có kỳ tích nào xảy ra cả.
Hắn hất điếu thuốc vừa nãy đôi mắt nhìn chằm chằm Giang Nghiêu, lại lấy một ngậm điếu khác lên môi, ánh mắt nhìn từ hàng lông mày nhướn cao đó quét xuống, săm soi người trước từ đầu đến chân.
Giang Nghiêu bị hắn nhìn chằm chằm đến khó chịu, nhưng thấy ánh mắt này không có vẻ gì là muốn đánh nhau, cậu cúi đầu nhìn xem khóa quần mình có mở không.
Khi cậu ngẩng đầu lên, Tống Kỳ đã phủi bụi thuốc, đi về phía chiếc xe bị biến thành "mặt mèo hoa" của thanh niên.
Mấy cậu thợ rửa xe lặng lẽ tản ra, ai làm việc nấy.
“Bệnh thần kinh.”
Giang Nghiêu nhỏ giọng chửi một câu, bước theo sau.
Còn cách xe hai mươi mét, Tống Kỳ dừng lại, nghiêng đầu liếc cậu ta một cái: “Chợ rau Đông Kiều, cậu có đi qua đó không?”
Giang Nghiêu ngơ ngác, hình như là có đi qua, nhưng cậu không hiểu ý câu hỏi này, đưa mắt nhìn chằm chằm Tống Kỳ không nói gì.
Tống Kỳ cũng không đợi thanh niên trả lời, đi qua giơ chân đá đá vào biển số xe: “Với cái kiểu lái xe bạt mạng không coi ai ra gì của cậu, sau này ra khỏi đường hầm thì nhớ bấm còi trước.”
Hắn nói vậy, Giang Nghiêu mới nhớ ra, hôm nay hình như mình suýt đâm phải một chiếc xe. Cậu nhìn Tống Kỳ, không lẽ trùng hợp vậy sao?
Vừa định nói gì đó, trong xe vang lên tiếng móng vuốt cào cửa, còn có tiếng chó sủa.
"Mẹ kiếp."
Giang Nghiêu vội vàng chạy tới mở cửa sau, cậu mải lo chửi bới ở cái tiệm sửa xe tồi tàn này mà quên mất mình còn nhặt được một con chó.
Husky nhảy ra khỏi xe, vây quanh cậu chạy vòng vòng, thấy có người lạ, nó lại gần ngửi ngửi ống quần Tống Kỳ.
Giang Nghiêu cảm thấy ông chủ này không có vẻ gì là người tốt, sợ hắn đá chó, hét lên: “Husky, lại đây.”
Husky thể hiện đúng bản chất ngốc nghếch của giống chó này, người này mới ở cùng nó chưa được một tiếng đồng hồ, gọi chó là nó cũng nghe theo, vẫy đuôi chạy lại gần Giang Nghiêu một vòng, rồi tự nhiên chạy đến thùng nước lớn uống nước.
Lúc này Giang Nghiêu gọi chó tiếp nhưng nó cũng không thèm quay đầu lại, cắm đầu liếm nước. Nhìn ông chủ tiệm sửa xe thì thấy Tống Kỳ đang nhíu mày xem xe, không nhìn thanh niên cũng không nhìn chó.
Tống Kỳ mấy năm nay sửa không ít xe, trong đó có không ít xe chở thú cưng đi cùng bị đâm nát bét thành sắt vụn.
Với cái kiểu tuổi trẻ tính tình nóng nảy, giữa trưa còn đua xe gần chợ, trong xe lại chở một con chó không rọ mõm như thế này, đừng nói là bay mất cái gương chiếu hậu móp vỏ xe, bốn bánh xe mà bay lên trời hắn cũng không thấy lạ đâu.
Nếu không phải vì khuôn mặt có ba phần giống người năm ấy, hắn thật sự lười nói chuyện vô nghĩa với cậu ta.
"Muốn thay cửa xe loại này thì trong tiệm tôi không có sẵn, nhập hàng thêm sửa chữa mất nửa tháng. Cậu có thể đợi không?" Xem xong một vòng, Tống Kỳ tổng kết.
Giang Nghiêu lấy điện thoại di động ra xem ngày, gật đầu: “Bao nhiêu tiền?”
Tống Kỳ báo ra một con số.
Tính toán một chút không sai biệt lắm, cậu lại hỏi: “Có thể quẹt thẻ không?”
"Tiểu Lương!"
Tống Kỳ gọi một tiếng, Tiểu Lương đang từ trong đống đồ nghề lôi tấm đệm xe ra, đáp lời rồi ló đầu ra, Tống Kỳ giơ ngón tay cái ra sau lưng ra hiệu, rồi đi thẳng vào trong nhà.
"Quẹt thẻ à?" Tiểu Lương lau tay, đi đến quầy lấy máy.
Giang Nghiêu không hiểu hắn làm thế nào mà hiểu được ý đó, Husky ở chỗ thùng nước lớn đang chơi đùa với mấy cậu thợ, cậu lục lọi trong ví tiền, từ một đống thẻ học sinh, thẻ giữ xe, thẻ hội viên cửa hàng quần áo, cửa hàng tiện lợi, kẹp ra một tấm đưa qua.
Khi nhìn Tiểu Lương, cậu phát hiện ra là người vừa tiếp mình, liền thuận miệng nói một câu: “Xin lỗi nhé.”
"Hả?" Tiểu Lương nhìn thanh niên.
Tiêu tiền làm người ta bình tĩnh, chuyện này không phân biệt nam nữ, một hơi tiêu hết năm con số của ông già, Giang Nghiêu vơi bớt cơn giận đi nhiều.
Cậu ta tự nhận khi không nổi giận thì mình là một người khá tốt tính, nên xin lỗi thì xin lỗi, nên nhận lỗi thì nhận lỗi, vừa nhập mật khẩu vào máy vừa nói: “Tôi vừa nãy tâm trạng không tốt nóng nảy, nói chuyện hơi khó chịu.”
"À, không sao, hiểu mà."
Tiểu Lương gật đầu, loại người này xã hội thường gặp, lúc đến thì một bụng tức giận xả lung tung, nếu thật muốn đem xe gửi lại đây sửa chứa sẽ lại sẽ châm điếu thuốc rồi từ từ hạ giọng, nếu không thì chính mình cũng không yên tâm.
"Tít tít tít" ấn vài cái, anh ta xé hóa đơn đưa cho Giang Nghiêu ký tên.
Tìm bút mất chút thời gian, trên quầy rất bừa bộn, máy tính, đủ loại máy móc nhỏ, poster cũ mới, mấy quyển sổ dày, góc bàn còn có một chậu xương rồng nhỏ phủ lớp bụi, mỗi cái gai đều bị cắm một mẩu tàn thuốc, nhìn như một tác phẩm nghệ thuật trang trí đương đại vậy.
Bên cạnh chậu xương rồng là nửa hộp danh thiếp, Giang Nghiêu rút một cái ra, tấm danh thiếp rất đơn giản, không có gì cầu kỳ, nền trắng chữ đen.
Gara sửa chữa và tân trang xe Tống Kỳ, chủ cửa hàng: Tống Kỳ.
Phía dưới là một dãy số di động.
Cái tên gì mà nữ tính thế.
Hắn thử liên tưởng cái tên con gái này với khuôn mặt khó chịu kia, không chắc chắn lắm mà lắc lắc tấm danh thiếp, hỏi Tiểu Lương: “Ông chủ của các cậu à?”
"Đúng vậy, anh Tống đó." Tiểu Lương liếc nhìn.
“Chính là người vừa nãy?”
“Chứ còn ai nữa?”
Tiểu Lương cuối cùng cũng lấy được một cây bút từ sau bàn phím, đưa cho cậu ta, Giang Nghiêu nhét danh thiếp vào ví tiền, nhận lấy bút ký tên rồng bay phượng múa, lại hỏi: “Chỗ các cậu có nhận nuôi chó không?”
"Chó?"
Tiểu Lương trợn mắt, người này lớn lên rất đẹp trai, sao nói chuyện chập chờn cứ lúc thế này lúc thế kia?
"Chó!"
Giang Nghiêu gật đầu, vỗ vỗ túi lấy bao thuốc lá ra, ném một điếu lên bàn rồi ngậm một điếu, Husky vừa lúc chạy tới sủa gâu gâu hai tiếng, hắn chỉ tay ra ngoài, nói với Tiểu Lương: “Husky.”
Tiểu Lương gác điếu thuốc lên vành tai, duỗi cổ nhìn ra rồi nghi ngờ hỏi hắn: “Chó của anh?”
“Không phải, tôi nhặt được trên đường.”
Nói ra câu này chính Giang Nghiêu cũng cảm thấy mình như bị tâm thần, nhặt được con chó trên đường, đến cái cửa hàng sửa xe lại muốn gửi nó lại, cuối cùng thì cậu là loại người gì cứ ra đường thì tiện tay lượm này kia về hả?
Cậu đại khái giải thích cho Tiểu Lương một chút đầu đuôi câu chuyện, Tiểu Lương nghe xong càng khó hiểu: Anhn không phải nói xe của anh bị xe tải đâm vào sao?”
Giang Nghiêu: “...”
Tiểu Lương: “Hóa ra là xúc phải chó?”
Giang Nghiêu: “Cậu có nhận nuôi không thì bảo?”
Tiểu Lương lại rướn cổ nhìn con chó, do dự nói: “Trông không giống chó hoang lắm, chủ nó có đến tìm không?”
Nhưng mà, trên con đường vắng vẻ nào mà lượm được một con Husky thế này?
Giang Nghiêu thấy có hy vọng, thở dài: “Nếu không phải chỗ tôi không nuôi được thì tôi cũng không tính đến bước này. Lát nữa tôi sẽ đăng tin tìm chủ, nhỡ đâu chủ nó tìm được đến đây thì cũng là có duyên, không tìm được thì cho các cậu trông tiệm, dù sao cũng không lỗ.”
"Tôi hỏi thử đã."
Tiểu Lương cất hóa đơn rồi vén rèm đi vào phòng trong.
Chưa đến hai mươi giây đã bị Tống Kỳ mắng đuổi ra.
"Nuôi chó làm gì? Mấy người các cậu còn chưa đủ để tôi nuôi à?" Tiếng Tống Kỳ từ xa đến gần, Tiểu Lương vừa trốn về, hắn đã vén tấm rèm da ra, thấy Giang Nghiêu đang ngậm điếu thuốc, ánh mắt lập tức rất khó chịu, “Dắt đi ngay.”
Giang Nghiêu là người mềm mỏng không được, cứng rắn cũng không xong, là cái loại dầu muối không ngấm, hễ tính tình nóng lên là chỗ nào cũng không xong.
Cậu ta cảm nhận rất rõ là ai có ý kiến với mình hay không, ông chủ này từ lúc thấy cậu đã khó chịu ra mặt, đến cả châm điếu thuốc cũng thể hiện rõ "tôi đéo ưa gì với cậu" như thế nào, hắn vốn đã nguôi giận, giờ lại "đùng" một cái muốn bùng lên.
“Gâu!”
Đúng lúc này, Husky ngậm một đoạn ống nước từ ngoài cửa chạy vào, ba cậu thợ hoảng hốt đuổi theo nó.
"Không đến mức vậy chứ ông chủ?"
Giang Nghiêu vốn đang chống tay lên quầy, thấy cảnh này nhịn không được, đứng dậy nhìn Tống Kỳ, “Xe tôi đã gửi ở chỗ anh rồi, nếu tôi mang đi được thì tôi cũng không phí lời thế này. Tôi gửi nhờ cửa hàng anh mấy ngày được không?”
Tống Kỳ nhìn cậu, đột nhiên nhếch mép cười: “Được thôi.”
Hả?
Giây tiếp theo khóe môi liền cong xuống như lật thuyền: “Trả tiền.”
Giang Nghiêu: “...”
Cái tiệm sửa chữa xe tồi tàn này đúng là thiếu tiền phát điên rồi.
Thanh niên cười lạnh một tiếng, từ túi quần lôi ví tiền ra, hỏi: “Bao nhiêu?”
“Một ngày một trăm đồng.”
"Tôi nói này,"
Giang Nghiêu trừng mắt, “Cửa hàng thú cưng tốt hơn cũng chỉ đắt hơn chỗ anh hai mươi đồng một ngày.”
"Ồ."
Tống Kỳ mặt không cảm xúc, “Vậy cậu đưa đến cửa hàng thú cưng đi.”
Hai người trừng mắt nhau, Husky lại ngậm ống nước từ ngoài cửa chạy vào, ba cậu thợ túm lấy cái ống đuổi theo nó.
Tiểu Lương ở bên trong gãi mặt, ho khan một tiếng: “Thì... Cũng không kém một hai ngày, năm mươi đồng đi.”
Tống Kỳ không nói gì, cầm găng tay từ trên vai xuống rồi quay người vào xưởng sửa chữa, Giang Nghiêu rút ba tờ tiền đỏ nhàu nhĩ ném lên quầy: “Ba ngày!”