Chương 1

Tống Kỳ còn chưa kịp đỗ xe ổn định thì đã nghe thấy một tràng tiếng chó sủa ông ổng.

Tại sao hắn dùng từ "sủa" chứ không phải "kêu", thật ra là vì âm thanh từ mõm con chó này quá thảm thiết. 

Hắn nhìn một chiếc Minibus cũ kỹ đỗ ngang cổng chợ rau, trên xe dán ba chữ to màu đỏ nền trắng xen lẫn nhau - [Đội bắt chó].

Tống Kỳ nhớ rõ trước kia gọi là đội đánh chó. 

Hồi nhỏ, khi hắn còn sống ở khu phố cũ, hắn thường thấy có người chế một chiếc xe ba gác thành đội bắt chó, trong xe để gậy gộc dây thừng tròng cổ cùng vợt lưới chụp chó, thấy chó hoang là nhao nhao chụp. 

Cả chó bị chụp và người chụp chó đều rất đáng sợ, mỗi lần nhìn thấy ba chữ đó là hắn lại thấy phiền lòng.

Mấy năm trôi qua, những người đó dần biến mất, chó hoang lang thang trên đường cũng ít đi.

Hắn khóa xe rồi đi vào chợ rau, đối diện hắn là ba người đàn ông lực lưỡng bước qua, tay họ xách một chiếc lồng khung sắt lưới b40 khá lớn. 

Trong lồng là một con chó vàng to lớn đang sủa điên cuồng, nhe răng trợn mắt giãy giụa, người trong chợ rau vội vàng né sang một bên.

"Ối chà, bây giờ sao còn có người bắt chó nhỉ?" Có người phía sau nói nhỏ.

"Thật đáng thương." Người khác tiếp lời.

“Kỳ Kỳ, con không được chạy lung tung nghe chưa? Lát nữa bị bắt đi người ta làm thịt chó treo gác bếp đấy!”

Tống Kỳ nheo mắt quay đầu lại nhìn, một người phụ nữ đang ôm một con chihuahua cuộn tròn trong lòng, ân cần dạy dỗ. Hắn im lặng nhìn nó, con chó nhỏ tên "Kỳ Kỳ" sợ hãi rụt rè vùi mặt vào ngực người phụ nữ.

Sau khi đội bắt chó rời đi, chợ rau lại trở về trật tự quen thuộc và sự nhộn nhịp vốn có, hắn đi về phía khu bán hải sản, mấy người chủ quầy hàng quen biết chào hỏi hắn: “Cậu Tống đến rồi à? Hôm nay tinh thần ngon nghẻ như vậy nhỉ?”

"Vâng, anh Lý." 

Tống Kỳ gật đầu, đứng cách quầy hàng nửa mét, chỉ tay vào chậu cá, “Cho tôi hai con cá.”

"Vẫn là cá nheo à?" 

Anh Lý hỏi không đợi hắn trả lời, tay liền cúi xuống túm hai con cá mập lên thớt, thành thạo mổ cắt khiến bọt nước bắn tung tóe, nhanh nhanh bỏ vào túi: “Xong rồi đây!”

Mua thêm hai bó rau cần, Tống Kỳ xách đồ trở về, vừa đi đến đuôi xe chuẩn bị mở cốp, điện thoại trong túi quần rung lên. Hắn không dừng tay, kẹp điện thoại vào vai nghe.

"Anh Tống ời!" Chưa đợi hắn lên tiếng, người ở đầu dây bên kia đã nhiệt tình gọi hắn, là Tiểu Lương.

Tiểu Lương lúc nào cũng nhiệt tình như vậy. 

Nói dễ nghe thì là có lòng nhiệt tình, nói thật thì Tiểu Lương chính là người tính ồn ào, cười ngây ngô. 

Tống Kỳ không hiểu một thợ sửa xe như thằng nhóc này thì có gì vui, nhưng từ khi cậu ta đến gara, mọi người đều hoạt bát hơn hẳn. 

Bây giờ thì nói từ một góc độ nào đó, Tiểu Lương đã trở thành một thành viên không thể thiếu trong tiệm của hắn.

"Ừ." 

Hắn bỏ túi đồ ăn vào cốp xe, cộp một tiếng đóng cốp xe lại, hỏi: “Có chuyện gì?”

“Ông chủ Vương đến, hỏi cái xe tải mà ông ấy đặt hai hôm trước đã đến chưa... Sao em không nhớ nhỉ? Tuần này mình có hàng mới à?”

Hai câu sau giọng nói thằng nhóc này nhỏ dần, chắc là ông chủ Vương đang ở bên cạnh. 

Tống Kỳ mở cửa xe rồi ngồi vào, dặn dò nó: “Ở trên xe của anh, hôm qua anh mới lấy về, chưa kịp mang vào tiệm. Bảo ông chủ Vương ngồi đợi một lát, anh về ngay.”

"À, vâng." 

Giọng Tiểu Lương lại vang lên, “Anh lái xe cẩn thận nhé anh Tống!”

Tống Kỳ cúp điện thoại, hạ cửa kính xe xuống, ngậm điếu thuốc rồi bắt đầu đánh xe.

Ngay trước lối vào chợ rau là một con đường lớn, bên cạnh còn có một đường hầm. Xe của hắn vừa lùi ra chưa kịp lăn bánh lên đường lớn, bỗng một chiếc xe đen từ đường hầm lao vọt ra một cái. 

Con xe đó như một bóng ma thân xe lướt qua đầu xe hắn, rít lên một tràng tiếng còi inh ỏi rồi phóng như bay ra đường lớn.

"Mẹ kiếp." 

Tống Kỳ giật mình, trừng mắt nhìn chiếc xe đen đang khuất dần, chửi tục một tiếng.

Nó còn bấm còi? Lái xe đi ra chạy trối chết như thể chợ rau này là vùng chiến sự khốc liệt vậy.

Hắn nhả chân ga, châm thuốc cau mày, nhớ lại tên con chó Kỳ Kỳ ban nãy, cảm thấy hôm nay bắt đầu ngày mới thật bực bội.

Giang Nghiêu bấm còi inh ỏi trên đường, điện thoại trên bảng điều khiển rung loạn xạ. Cậu ta nhặt tai nghe đeo lên tai, giọng không chút cảm xúc: “Nói đi.”

"Bé Nghiêu," Cung Hàn ở đầu dây bên kia nói giọng Bắc Kinh, “Anh Cung Hàn đây.”

"Tự giới thiệu làm gì." Giang Nghiêu cúp máy.

Chưa đầy nửa phút, Cung Hàn lại gọi lại. 

Giang Nghiêu ghét nhất là mỗi lần gọi điện, Cung Hàn đều phải tự giới thiệu. Cậu ta quen Cung Hàn năm năm, năm năm rồi vẫn không hiểu nổi bố mẹ Cung Hàn có vấn đề gì mà đặt cho con trai một cái tên nữ tính như vậy. 

Mỗi lần nghe Cung Hàn nghiêm túc tự giới thiệu "Anh Cung Hàn đây", hắn đều cảm thấy câu tiếp theo sẽ là "Quan tâm đến sức khỏe sinh lý của phụ nữ là nghĩa vụ của mỗi công dân".

Anh không giới thiệu nữa, cậu đừng ngắt máy." 

Lần này, Cung Hàn không để Giang Nghiêu kịp chửi, tự giác nhận thua. 

Không có câu giới thiệu quen thuộc, gã nhất thời không biết nên nói gì, nghe thấy tiếng còi xe inh ỏi bên Giang Nghiêu, ngập ngừng hỏi: “Cậu lại bị ông già nhà cậu chọc tức đến mức lao ra tiền tuyến Syria à?”

"Cút xéo." 

Giang Nghiêu thật sự đang tức giận, không có tâm trạng đùa. 

Cung Hàn nhắc đến "ông già nhà cậu" chẳng khác nào ném hai quả lựu đạn vào bụng thanh niên. 

May mà cậu chạy đến một khu vực vắng vẻ nào đó, con đường vắng tanh, cậu ta có thể đạp ga như xe tăng trên chiến trường mà không gặp chiếc xe nào.

Cung Hàn thở dài: “Lại đua xe ở đâu đấy? Dạo này cậu cứ phi ầm ầm trên đường, ngày nào cũng nóng tính như vậy, anh trai cậu mà không muốn đầu bạc tiễn đầu xanh thì nên tịch thu bằng lái của cậu trước khi cậu đi học.”

"Anh có chuyện gì không?" Giang Nghiêu mất kiên nhẫn hỏi.

"A, đúng, nhớ ra rồi." 

Cung Hàn vỗ đầu, "Anh trai cậu bảo cuối năm cậu nhất định phải về tham dự hôn lễ kiêm sinh nhật sáu mươi tuổi của ông cụ, nếu không sẽ cắt đứt tiền tiêu vặt của cậu." 

Dừng một chút, gã bổ sung: "Lời gốc của bố cậu đấy." 

Lòng ham sống rất mãnh liệt gớm.

"Mẹ kiếp!" 

Giang Nghiêu hai mắt bốc lửa, đá mạnh một chân vào vách xe, “Giang Việt có phải bị bệnh không? Oai phong lắm hay sao mà cứ phải thông báo từng người một?”

Cung Hàn cũng rất bất đắc dĩ: “Cậu nói có lý một chút đi đại tiểu thư, anh ấy gọi điện tới cậu có thèm nghe đâu? Kéo người ta vào sổ đen ba năm rưỡi, cậu tưởng anh thích làm cái loa phát thanh cho nhà cậu chắc? Anh cũng phục nhà cậu, cả nhà toàn đàn ông mà ngày nào cũng cãi nhau như phim tình cảm tổng tài nghìn tập...”

Lời này nói cũng đúng, có thể ở cùng Giang Nghiêu cái tính tình giống chó hơn giống người này năm năm mà không bị sút đi, cả nhà thanh niên này đều coi Cung Hàn là quả hồng mềm mà nắn bóp, chuyện lớn chuyện nhỏ không tìm được Giang Nghiêu là gọi điện cho Cung Hàn đi truyền chỉ ngay!

Cung Hàn luồn lách giữa hai bên, quẹo qua quẹo lại đến mức nhờn ra, gã cảm thấy mình y như Trư Bát Giới soi gương, cả trong cả ngoài đều không phải người.

Sau khi đạp ga xe phóng nhanh một hồi, lại còn bị Cung Hàn ngắt quãng như thế, cơn giận của Giang Nghiêu từ cấp A phẫn nộ lên xuống cấp S mất mặt, nhằm vào câu "đại tiểu thư" treo trên mõm của Cung Hàn, cậu ta chửi một câu "cút đi". 

Sau đó, cậu ta nhấc chân thả lỏng chân ga, chớp mắt thở ra một hơi.

Vừa mở mắt ra, còn chưa đến nửa giây, ngay trước mắt cậu là một ngã tư đường lớn bỗng đâu xổ ra một chướng ngại vật không rõ.

“!”

Giang Nghiêu đến cả câu chửi thề cũng chưa kịp nói, theo bản năng chân đạp phanh rồi đánh vô lăng đâm thẳng vào dải phân cách. 

Chỉ "Rầm" một tiếng âm ĩ, người cậu ta chúi về phía trước theo quán tính nhưng  bị dây an toàn thít chặt giữ lại, đau đến suýt nghẹt thở. Ho sặc sụa một trận xòn, thanh niên đẩy cửa xe rồi bước xuống.

Cũng may. 

Cậu ta vận động thử tay chân, lành lặn chưa chết.

Quay lại xem xe, tiếng động lớn là do thân xe cọ vào ống thép dải phân cách, đèn xe và cửa xe bị xước một đường dài, giống như bị móng vuốt của loài thú thời tiền sử cào nát, xước rất cá tính và đẹp mắt.

Ngoài ra thì không có gì, may mà chỉ bị quệt ngang, trừ cái gương chiếu hậu bị văng mất... Mẹ kiếp, gương chiếu hậu cũng hạ cánh chỗ khác hả?

Cậu ngẩng đầu nhìn xung quanh, thấy một con chó hồng hộc chạy tới, mõm ngậm cái gương chiếu hậu đặt dưới chân Giang Nghiêu, sủa "gâu!" một tiếng.

Nhà Giang Nghiêu nuôi ba con chó, đều là loại chó lớn, tiếng kêu này cậu quá quen, là muốn hắn chơi cùng. 

Thanh niên suýt chút nữa theo thói quen giơ tay xoa đầu chó, nói một câu "Đại Mao đừng sủa".

 Cánh tay cậu ta đã giơ lên nửa chừng,Giang Nghệu đột nhiên phản ứng ớ ra và  cứng đờ quay đầu lại nhìn, một con chó Husky nửa tuổi đang ngồi xổm sau mông cậu, lè lưỡi, vẫy đuôi nhiệt tình.

"Vừa nãy có phải mày không?" Giang Nghiêu trừng nó.

Husky: “Gâu!”

Cái đuôi vẫy càng mạnh.

Cung Hàn ở đầu dây bên kia "alo" không ngừng, Giang Nghiêu ngồi lại vào xe mới nhớ ra điện thoại vẫn đang kết nối. 

Cậu ta cầm điện thoại lên nói một câu "chưa chết", Cung Hàn lập tức như quả bóng xì hơi, tục tằn "mẹ kiếp" một tiếng, chửi: Thằng ranh cậu dọa ai đấy hả?! Hả?! Anh tưởng cậu chết thật rồi! Suýt thì gọi 110!”

"Gọi cái gì lắm thế? Em mà chết thật thì anh có gọi 'alo' mãi ở đấy cũng không gọi hồn em về được đâu." 

Giang Nghiêu thực ra cũng hơi sợ, cái này coi như tai nạn xe nhỏ đi? May mà dây an toàn tốt, cậu đến một vết xước cũng không có. 

Đầu óc cậu trấn tĩnh lại sau tai nạn tạm thời, sự tỉnh táo đề nén lên cảm xúc của Giang Nghiêu, thanh niên không thèm cãi nhau với Cung Hàn, xoa xoa gáy, gãi đầu.

"Anh bị dọa choáng váng theo... Cậu đâm phải cái gì?" Cung Hàn hỏi.

“Chó ngốc.”

“Hả?”

“...”

Giang Nghiêu bị gã làm cho tức cười, “Hả cái đầu anh! Không gọi mày, một con chó ngốc ăn vạ!”

Husky ở ghế sau đúng lúc "gâu" một tiếng.

Cung Hàn phản ứng lại cũng cười, chửi mấy tiếng, lại hỏi: “Có sao không đấy?”

“Gương chiếu hậu bay, móp cửa, cào rách vỏ xe. Cái khác không sao.”

“Vậy cậu định làm thế nào? Báo cảnh sát gọi bảo hiểm để sửa xe?”

“Không đáng. Với lại em không có tâm trạng ở đây chờ, em tìm cái xưởng sửa xe nào vá tạm.”

"Nhiều tiền quá thích đốt bớt à?" 

Cung Hàn ở đầu dây bên kia khinh bỉ một trận, “Cậu cũng nên bị dọa một trận, mau sửa xe đi.”

Husky ở trong xe nóng nảy, gầm gừ hai tiếng.

Cung Hàn nghe thấy, lại gân cổ lên hỏi: “Con chó này cậu xử lý thế nào? Định mang về à? Cậu có sở thích đi đâu cũng nhặt chó à?”

"Biến." 

Giang Nghiêu mất kiên nhẫn ấn nút kết thúc cuộc gọi, mở bản đồ định vị tìm xưởng sửa xe gần nhất.

Tống Kỳ trở lại xưởng sửa xe, trước tiên lắp xe tải cho ông chủ Vương, lại nói chuyện phiếm vài câu, đồng hồ đã nhảy qua mười hai giờ trưa.

"Đói bụng chưa?" 

Hắn lấy cá từ trong xe ra, hỏi cậu nhóc thợ mới đang ngồi chờ việc ở cửa tiệm, cậu nhóc thợ mới đến được một tháng, ngượng ngùng cười.

Hai con cá nheo nấu một nồi lớn, trong tiệm hiện tại có mười một người, trừ ba thợ lành nghề,quá nửa là thanh niên trai tráng, ngày nào ăn cơm cũng như bày trận đánh nhau, nấu thiếu một hạt cơm cũng không được.

Tiểu Lương bày hai bàn tròn lớn, sai bảo mọi người đi rửa tay ăn cơm như bà mẹ già chu đáo, Tống Kỳ dựa vào khung cửa bếp nhìn bọn họ hút thuốc.

Cậu nhóc thợ mới được hắn hỏi lúc nãy bưng bát quay đầu gọi hắn: “Anh Tống ăn cơm thôi.”

Tống Kỳ hất cằm: “Ăn đi. Anh vừa ăn ở bếp rồi.”

"Ăn đê, anh Tống chả để mình đói bao giờ đâu." 

Một cậu thợ trẻ nói, nó là người béo nhất trong tiệm, ăn cũng nhiều nhất, nói chuyện mà cả khuôn mặt to tướng vẫn úp vào bát, giọng ồm ồm, Tiểu Lương gọi hắn là Nhị Trản.

"Đúng vậy, anh, anh chưa thấy anh Tống của tui, trên, trên người chỗ kia," 

Tam Cà Lăm nói lắp bắp tiếp lời, anh ấy nói ngọng, ngón tay hư móng gà rừng gầy guộc lại rất linh hoạt, một tay bưng bát, tay kia múa may như làm phép trên bụng mình, “Chính, chính chỗ này cơ bụng, ngon, ngon mắt! Tuyệt, tuyệt, tuyệt, tuyệt... vời!”

Cậu nhóc thợ mới ngượng ngùng gật đầu theo bốn tiếng "tuyệt" cuối cùng của anh ta, cuối cùng bị Tam Cà Lăm phun một mặt nước miếng, lặng lẽ lau mặt.

Tiểu Lương gõ đũa vào đầu từng người: “Ăn cơm mà không ngậm được mồm!”

Tống Kỳ cười cười, vứt tàn thuốc xuống đất rồi dùng chân dập tắt, vào phòng nghỉ thay quần áo rồi vào xưởng sửa chữa.

Tiểu Lương vào gọi hắn, Tống Kỳ không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, cảm giác như mới vài phút, nhưng trong vài phút ngắn ngủi đó, sự chú ý của hắn cứ bị phân tán khỏi công việc. 

Tiếng "Kỳ Kỳ" ban ngày nghe được ở chợ rau cứ bay tới bay lui trong đầu Tống Kỳ, làm tâm trí hắn không sao yên ổn.

Cùng mặt chữ gọi lên, nhưng không phải tiếng "Kỳ Kỳ" ở chợ rau, mà là tiếng "Kỳ Kỳ" đã chôn sâu trong ký ức hắn suốt tám năm qua.

“Anh Tống, có chiếc xe đỗ ở ngoài, anh ra xem có sửa được không?”

Tiểu Lương gõ gõ lên nóc cửa sổ xe, Tống Kỳ bị tiếng động này làm cho tỉnh táo lại. 

Dưới đất, một đôi chân dài bước đi phía trước, hắn ném chiếc kìm xuống, từ gầm xe trượt ra ngoài: “Xe gì vậy?”

"Xe bốn bánh." 

Tiểu Lương kéo hắn một cái, “Bị xe tải húc một miếng, nửa bên xe xước hết cả, gương chiếu hậu cũng bay luôn.”

Tống Kỳ đứng dậy lắc đầu, mới phát hiện lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi. 

Hắn cởi găng tay nhét vào túi áo lao động, hỏi: "Không đi tìm bên bảo hiểm mà mò đến đây làm gì?" 

Kéo kéo cổ áo, hắn ngậm điếu thuốc, nói tiếp: “Nóng quá.”

"Ai mà biết được." 

Tiểu Lương luống cuống tay chân tìm bật lửa, đoán mò: “Chắc là thiếu gia nhà nào sợ bị mắng ấy mà, đến cái tiệm nhỏ xíu của mình để sửa tạm. Tính tình nóng nảy lắm, đang nhảy dựng lên chửi bới ở ngoài kia kìa.”

Hắn vừa dứt lời, sảnh ngoài liền vang lên một giọng nói như đang diễn kịch: “Có ai không vậy? Ban ngày ban mặt mà không định làm ăn gì à?”

Tiểu Lương trợn mắt: “Anh xem kìa.”

Giọng nói ngoài cửa không lớn lắm, căng lắm là hai mươi decibel, Tống Kỳ đưa tay cho người bên cạnh châm thuốc, cười khẩy.

“Một thằng nhóc mà mày cũng không đối phó được.”

Hắn vén rèm đi ra ngoài, không thèm nhìn người đang dậm chân ở khu nghỉ ngơi, tay trái xắn tay áo cho tay phải, đi về phía khu rửa xe. 

Ba cậu thợ gọi hắn "Anh Tống", hắn "ừ" một tiếng coi như đáp lại, rồi vục mặt vào hai thùng nước lớn ở cửa tiệm rửa mặt.

Có người đi theo hắn, gào lên mất kiên nhẫn: “Anh là ông chủ à? Mau xem xe cho tôi.”

Tống Kỳ kéo áo trong lau mặt, để lộ ra cơ bụng săn chắc ướt đẫm mồ hôi, nói thẳng: “Sửa không được đâu, cậu mang xe đi chỗ khác đi.”

Người nọ có lẽ chưa từng bị ai đối xử qua loa như vậy, tức giận đùng đùng gào lên: “Không phải, anh đã xem qua đâu chứ? Nhìn tôi rảnh rỗi lắm hay sao mà đến cái tiệm tồi tàn này của anh?”

Tính tình nóng nảy đúng là không nhỏ.

Tống Kỳ nhớ lại chính mình mấy năm trước, tâm trạng không được tốt lắm, hắn mất kiên nhẫn quay đầu lại, chỉ là hắn lại nhìn thấy một khuôn mặt khiến chính mình ngạc nhiên tột độ.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play