Triệu Trạch nhân lúc anh say, không nhịn được lại đưa tay chạm vào má tiểu hoàng đế, nhìn chăm chú hồi lâu, mới kéo chăn lên, giúp đối phương đắp kín.
Bước ra khỏi điện, một cơn gió lạnh thổi tới, Triệu Trạch bỗng tỉnh táo. Nhận ra mình vừa làm gì, đầu ngón tay hắn hơi run rẩy, không nhịn được sờ lên môi, dường như nơi đó vẫn còn lưu lại cảm giác mềm mại ấm áp.
Làm ra chuyện phạm thượng như vậy, lẽ ra hắn nên sợ hãi, hối hận. Nhưng trên thực tế, trong lòng lại không kiềm chế được sự vui sướng.
Tiểu thái giám đang canh giữ bên ngoài điện liền khom người tiến lên, hỏi hắn có ở lại qua đêm không.
Hoàng đế và thần tử bàn bạc việc quan trọng, thường có trường hợp bàn luận đến khuya, cung điện vì thế có phòng dành riêng cho các đại thần nghỉ ngơi.
Triệu Trạch quay đầu nhìn vào cung điện, nhưng lắc đầu nói: “Không cần.”
Thời gian ở quân doanh, hắn thường nghĩ đến việc trở về. Lúc đó luôn cảm thấy chỉ cần được ở bên cạnh tiểu hoàng đế, mỗi ngày gặp mặt một lần là đủ rồi. Nhưng khi hắn thực sự gặp được đối phương, lại phát hiện mình căn bản không thỏa mãn, không kiềm chế được mà muốn càng nhiều hơn.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT