Edit: Sính
Dâu rừng thực chất chính là phúc bồn tử, còn gọi là cây mâm xôi, loại quả này có giá trị dược liệu cao, cũng có thể dùng để ủ rượu.
Dâu rừng trên núi gần thôn nhà La mọc rất nhiều, có một ngọn núi phủ đầy một vùng lớn toàn là dâu rừng hoang dại, đỏ rực, nhưng vì không ai hái, phần lớn đều rụng xuống đất, bị bùn lầy phủ lấp. Nhìn cảnh ấy, La Phù Xuân không khỏi đau lòng.
Nhiều dâu rừng thế này, ủ được bao nhiêu rượu nhỉ?
Mẹ La và Dương thị xách giỏ giúp cô hái dâu rừng, Dương thị nói: “Trước kia trẻ con trong thôn đều thích ăn quả này, về sau mọi người cố ý trồng một ít trên núi, không ngờ lại mọc nhiều thế……”
Đáng tiếc sau này bọn trẻ con đi học rồi đi làm trong thành phố, mấy thứ này lại chẳng ai ăn.
Dâu rừng đã chín đỏ hoàn toàn, cắn một miếng, nước ngọt thanh tràn ra trong miệng, toàn vị ngọt, không có chút vị chua nào. Nhưng khi hái cũng phải cẩn thận, nếu không sẽ bị nát.
La Phù Xuân ăn mấy quả, hỏi ra thắc mắc trong lòng mấy ngày nay: “Bố cháu tên La Trúc Thanh, là lấy từ rượu Trúc Thanh, cháu tên La Phù Xuân, nghe bố nói cũng là tên rượu, vậy bác Ba tên là La Ẩm Đông... cũng là tên rượu ạ”
Mẹ La và Dương thị bật cười, Dương thị nói: “Đúng rồi, tên con cháu nhà họ La mình đều là tên rượu. Tên bác Ba là lấy từ một loại rượu tên Ẩm Đông, còn chị họ cháu tên Lê Bạch, là lấy từ rượu Lê Hoa Bạch... Chị họ nhà bác Hai cháu tên Lộ Xuất, cũng là tên rượu!”
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT