Edit: Sính
Những chuyện thị phi của nhà họ Phương, nhà họ La chẳng buồn để tâm, hay nói đúng hơn là chẳng hề để vào lòng.
Sau khi từ thành phố B trở về, nghỉ ngơi vài ngày, La Phù Xuân lên núi hái một ít nho dại để ủ rượu. Nho dại trên núi không ngọt bằng nho trồng, nhưng lại có vị thanh mát, sảng khoái rất đặc trưng. Dân làng thưa thớt, nên trái cây dại trên núi mọc tràn lan, ngoài lũ chim đến ăn, chẳng ai buồn hái, thành ra tiện nghi cho La Phù Xuân và mọi người. Trên núi có nhiều loại trái cây dại: nho dại, lê dại, táo dại. La Phù Xuân chẳng ngại chua, mỗi lần lên núi hái nho đều tiện tay hái thêm ít táo và lê.
Táo dại thì rất ngọt, màu xanh xen chút đỏ, cắn vào giòn tan, thơm ngọt, chẳng khác gì táo trồng.
Nho dại dùng để ủ rượu, có màu xanh lục, từ xanh đậm chuyển sang xanh trong suốt, nhìn trông rất ngon mắt, nhưng khi nếm thử thì vẫn chua gắt.
La Phù Xuân không dùng đường phèn để trung hòa vị chua, mà dùng mật ong. Mật ong mang hương hoa tự nhiên, khi ủ cùng nho dại sẽ tạo ra một mùi hương phong phú, nồng nàn hơn. Vị ngọt ngấy của mật ong cũng được vị thanh mát của nho dại cân bằng, tạo nên một hương vị tuyệt diệu. Nho dại trên núi không nhiều, La Phù Xuân không dùng bình lớn ở nhà để ủ, chỉ định ủ để gia đình uống, nên dùng bình nhỏ, tổng cộng ủ khoảng hai mươi bình, niêm phong cẩn thận và cất kỹ.
Ngoài ra, cô còn ủ một mẻ rượu nho khác, lần này dùng nho từ vườn nhà La Ẩm Đông. Nho nhà ông cũng màu xanh lục, chín mọng, nặng trĩu trên cành, phủ một lớp phấn trắng tự nhiên. Khi ánh nắng chiếu qua, nho lấp lánh như ngọc, trong suốt và đẹp mắt. Quả nho nhỏ, mọc chen chúc, trông nhỏ nhắn nhưng rất ngọt, khác hẳn nho dại trên núi.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT