Edit: Sính
“… Chị ơi! Chị nhất định phải cứu cháu ngoại của chị với!”
Trịnh Như Tuệ lao đến trước mặt mẹ La, vươn tay nắm chặt tay mẹ La, nét mặt đau khổ, giọng điệu van xin. Đằng sau bà ta, Phương Như Ý đứng trên bậc thang đá trước cửa nhà họ La, theo bản năng trưng ra vẻ mặt kiêu căng.
“Trịnh Như Tuệ?” Mẹ La lộ vẻ chán ghét, muốn rút tay bị bà ta nắm chặt ra, nhưng Trịnh Như Tuệ lại nắm rất chặt, gào khóc: “Là em đây, chị ơi! Chị chẳng phải từng nói chị thương em nhất sao? Chị cứu Nguyên Minh đi, trước đây chẳng phải chị thích nó nhất à, nói nó ngoan ngoãn, hiểu chuyện… Chỉ cần chị cứu được Nguyên Minh, em sẽ cho nó làm con nuôi nhà chị.”
Nghe vậy, bố La không kìm được, trợn mắt, vươn tay nắm lấy cổ tay Trịnh Như Tuệ, dùng sức kéo tay bà ta ra khỏi tay mẹ La, miệng khinh bỉ: “Ai thèm con trai cô? Tôi có con gái rồi, cần con trai cô làm gì?”
Trịnh Như Tuệ vẫn tự nhiên nói: “Con gái sao so được với con trai? Con trai nối dõi tông đường, con gái làm được à? Con gái sớm muộn cũng là người của nhà khác, chỉ là đồ bỏ đi thôi… Chị và anh rể đáng lẽ nên nghe em, nhận Nguyên Minh làm con trai từ lâu!”
Mẹ La không chịu nổi nữa, tức giận quát: “Cô im miệng cho tôi! Cô có suy nghĩ đó thì kệ cô, đừng áp đặt lên tôi. Trong lòng tôi, có Tửu Tửu là đủ rồi… Con trai hay con gái, với tôi đều như nhau.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT