Edit: Sính
La Phù Xuân và người nhà rời đi trong im lặng, phía hội trường, ông Giang và hội trưởng Long quay lại tìm họ nhưng không thấy, đã nổi giận một lúc, Hàn tiên sinh mặt mày khổ sở, nhưng vẫn cắn răng không chịu nói ra.
“… Tôi cũng chỉ làm theo quy định, thật sự không còn cách nào khác.” Ông ta khổ sở nói, trông có vẻ rất đáng thương.
Ông Giang thất vọng nhìn ông ta, nói: “Rốt cuộc là quy định hay tư lợi, tự cậu biết rõ trong lòng. Nói nhà họ La không đủ tư cách, người ta bao đời ủ rượu, đời nào cũng làm nghề này, về thâm niên e là còn hơn bất kỳ nhà buôn rượu nào ở đây, sao lại không đủ tư cách?”
Hàn tiên sinh cười khổ: “Nhà họ La trước đây đúng là đủ tư cách. Nhưng ngài cũng biết, nhà họ La bây giờ đã phá sản, đến cả công nhân cũng sa thải, giờ chỉ có thể nói là một cái xưởng nhỏ do ba năm người làm nên, nếu có chuyện gì xảy ra ai có thể đảm bảo điều gì, chúng tôi không khỏi có chút lo lắng.”
Lời này của ông ta cũng có lý, rượu nhà họ La có danh tiếng, nhưng không thể át được việc nhà họ La bây giờ đã phá sản, một gia đình phá sản, ai còn dám giao đơn hàng của chính phủ cho họ?
Ông Giang hiểu điều này, chỉ là ông ấy vẫn cảm thấy không thoải mái.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play