Rõ ràng vừa rồi lệ quỷ còn ngồi ngay ngắn trên ghế sô pha, trong

chớp mắt liên biến mất vô ảnh vô tung, điều này không khỏi

khiến Tô Viễn nhíu mày.

Dù cho hắn có vận dụng Quỷ Nhãn, nhưng vẫn không thể thấy rõ

phương thức con quỷ kia rời đi.

Điều này có chút sâu xa.

Là một lệ quỷ rất đặc thù sao?

Chẳng lẽ nó đã phát giác ra uy hiếp tôn tại?

Tô Viễn nghĩ vậy, nhưng dù sao cũng chỉ là một con quỷ, nếu đã

đánh dấu thì không phải là hoàn toàn không có thu hoạch, chạy

thì cứ để nó chạy.

Dù sao nơi này cũng là thành phố được Quỷ Họa diễn sinh ra, con

quỷ kia cũng không thể chạy ra ngoài được.

Nghĩ như thế, Tô Viễn xoay người định rời khỏi phòng.

Nhưng ngay lúc hắn vừa xoay người, mơ hồ thấy bóng người

thoáng qua phòng khách, đi ngang qua cửa sổ, chắn đi một chút

ánh sáng, khiến xung quanh đột nhiên tối lại.

"Ừm?"

Tô Viễn hơi nghi hoặc quay lại.

Chiếc ghế sô pha cũ kỹ trống không, không có thi thể nào ngồi

trên đó, tia sáng vừa rôi dường như chỉ là ảo giác.

"Vừa rồi hình như có gì đó không bình thường.

Tô Viễn nghĩ vậy.

Nhưng còn chưa kịp suy nghĩ thêm, sau lưng bỗng nhiên truyền

đến một luông khí tức âm lãnh, mơ hồ có mùi hương thi thể hư

thối.

"Âm!"

Ngay sau đó, cửa phòng vốn đang mở bỗng đột ngột đóng lại khi

một bóng người thoáng qua.

Tô Viễn xoay người lần nữa nhìn về phía cửa, nhưng không thu

hoạch được gì, hắn không nhìn thấy thi thể nào đi lại trong

phòng, cũng không phát hiện ra con quỷ xuất hiện sau lưng,

nhưng cánh cửa lại bị quỷ đóng lại.

Sau một thoáng ngây người, Tô Viễn nhanh chóng hiểu ra chuyện

gì đang xảy ra.

Thì ra là vậy!

Kia chính là Chặn Cửa Quỷ!

Trong kịch bản gốc, con Chặn Cửa Quỷ này từng bị Lý Dương

điều khiển, giờ đây lại chú ý tới Tô Viễn.

Loại biến hóa này chính là dấu hiệu quỷ muốn tập kích hắn.

Nếu đổi lại là một người ngự quỷ khác, có lẽ sẽ như lâm đại địch.

Nhưng với việc biết trước kịch bản, giờ đây Tô Viễn lại vô cùng

bình tĩnh.

Hắn đi thẳng đến chỗ cửa lớn, ngay sau đó Sở Nhân Mỹ xuất

hiện, đưa tay giữ chặt cánh cửa, ý đồ muốn mở nó ra.

Ngay lập tức, cánh cửa dưới ảnh hưởng của linh dị bắt đầu rung

lên dữ dội, phát ra tiếng động rất lớn.

Toàn bộ cánh cửa như sắp bị hủy hoại, nhưng dù vậy, cánh cửa

vẫn không thể mở ra, dưới sự xâm nhập lẫn nhau giữa linh dị,

cánh cửa bắt đầu vặn vẹo, dường như sắp bị phá hủy.

Thấy cảnh này, trong mắt Tô Viễn lóe lên một tia sáng. "Con quỷ

này cũng khá đấy, ngay cả dì Mỹ cũng không thể ngay lập tức mở

được cửa sao?"

Tô Viễn có thể cảm nhận được, cánh cửa này có thể mở ra, linh

dị mà Chặn Cửa Quỷ sở hữu tuy đặc biệt, nhưng xét về cấp bậc

linh dị, nó vẫn không thể sánh bằng Sở Nhân Mỹ.

Linh dị giao phong với linh dị cân một khoảng thời gian, nhưng

thời gian này lại không dài lắm.

Tô Viễn chỉ đang thí nghiệm mà thôi, nếu Sở Nhân Mỹ thật sự

muốn mở cửa, với linh dị của Chặn Cửa Quỷ, dù cố hết sức cũng

chỉ có thể kiên trì tâm 10 giây.

Giờ phút này dù chỉ là thăm dò, cũng không dùng toàn lực,

nhưng cánh cửa lớn đã vặn vẹo, biến hình dữ dội, dường như sắp

vỡ vụn.

Lúc này, có thể nhìn thấy qua khe hở của cánh cửa, một cánh tay

hư thối, mấp mô nằm ngang ở trước cổng, cứng đờ chống lại

không để cánh cửa mở ra thuận lợi.

Ba người còn lại không vào được phòng, thở dồn dập, cả người

căng cứng đến cực điểm, mồ hôi lạnh chảy đây mặt, bọn họ gắt

gao ép sát vào vách tường, ánh mắt lướt qua một cách dè chừng.

Cảnh tượng trước mắt thực sự quá đáng sợ. Một thi thể đã hư

thối nhiều ngày lại chạy ra khỏi phòng, sau đó đứng cứng đờ

trước cửa chính mà không nhúc nhích.

Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là quỷ!

Tim Dương Hỉ đập loạn, nàng không dám động đậy, thậm chí

không dám hô hấp, chỉ có thể ép sát lưng vào tường, cầu nguyện

rằng con quỷ trước cửa không phát hiện ra bọn họ.

Đến nỗi quay đầu chạy trốn thì nàng cũng không dám nghĩ tới.

Ngay cả Tô Viễn cũng giống như bị lệ quỷ vây khốn, còn không

biết liệu hắn có thể giải quyết vấn đề này hay không.

Nếu ngay cả hắn còn không thoát được, Dương HỈ cũng không tin

rằng chỉ ba người bọn họ có thể thoát thân.

Tòa nhà này thực sự quá tà môn, từ khi vào đây đến giờ đã đụng

tới hai con quỷ.

Ai mà biết còn có thêm bao nhiêu lệ quỷ nữa đang tồn tại?

Nếu quả thực còn có, nếu không có Tô Viễn, bọn họ cũng chẳng

thể chạy thoát.

Bây giờ chỉ có thể hy vọng rằng Tô Viễn sẽ không gặp chuyện gì.

Bằng không, bọn họ sẽ chất.

Dù sao con quỷ trước cửa chỉ cách bọn họ không đến một mét,

nếu quỷ muốn giết họ thì sẽ không cho bọn họ cơ hội chạy trốn.

Ba người sợ hãi đến cực điểm, từng hơi thở đều nặng nề, trong

hành lang tính lặng và u ám như vang lên tiếng tim đập kịch liệt

của bọn họ.

Trong tình huống này, Tô Viễn lại không có nhiều suy nghĩ như

vậy, việc giải quyết Chặn Cửa Quỷ đối với hắn cũng không quá

khó, bất kể là trực tiếp phá vỡ hay dùng những biện pháp khác,

đều có thể.

Nhưng hắn lại có chút ý đồ khác.

Sau đó, Tô Viễn nhìn vê phía cửa sổ và tiến lại gần.

Không ngoài dự đoán, vừa khi hắn tiến lại gân cánh cửa sổ. Chợt,

cánh cửa lớn sau lưng kêu két một tiếng, mở ra một chút, rôi con

quỷ chặn ngoài cửa biến mất.

Nhưng ngay sau đó, Tô Viễn liên cảm thấy một bóng đen thoáng

qua bên cạnh, đồng thời bay tới một mùi thi thể hư thối nồng

nặc.

Chỉ một khoảnh khắc sau.

Sau cánh cửa sổ phòng khách tối tắm mờ mịt, một bóng đen

không biết xuất hiện từ khi nào, cứng đờ và quỷ dị đứng ở đó,

vươn đôi tay đè lên trên tấm kính pha lê, ngăn cản hành động mở

cửa sổ của Tô Viễn.

Hiển nhiên, lần này quỷ không chặn cửa mà lại chắn cửa sổ. Nhìn

cảnh tượng trước mắt, Tô Viễn mặt không chút thay đổi nói:

"Lý Dương, ngươi tiến vào."

"Tại... Ở đây, ta ở đây!"

Đột nhiên nghe thấy giọng của Tô Viễn, Lý Dương giật nảy mình.

Vừa rồi bọn họ còn may mắn vì quỷ biến mất, nghĩ rằng đã an

toàn, nhưng ngay sau đó, lời nói của Tô Viễn khiến hắn phải vào

phòng.

Tại sao lại gọi ta vào chứ?

Lúc này, trong lòng Lý Dương thoáng qua ý niệm bất an, không

khỏi liếc nhìn Dương Hỉ, người cũng đang nhìn hắn với ánh mắt

đầy lo lắng.

Tô Viễn muốn làm gì? Sẽ không phải là...

Dường như nghĩ đến một hậu quả tồi tệ nhất, giờ đây chân của

Lý Dương run rẩy không ngừng.

Chưa kịp nghĩ ra cách nào, trong phòng liền truyền đến tiếng nói

không kiên nhãn của Tô Viễn.

"Nhanh lên, đừng lề mê, đừng trì hoãn thời gian của ta."

Sắc mặt Lý Dương lập tức thay đổi, do dự chân chừ một chút,

cuối cùng cũng đành phải cắn răng cẩn thận nhìn vào bên trong.

Hắn trông thấy Tô Viễn đứng ở trong phòng khách, dường như

đang nhìn ra phía cửa sổ.

"Tô... Tô Viễn tiên sinh, trong phòng không sao chứ? Vừa rồi, ta

thấy con quỷ đó đi vào phòng..."

Lý Dương nói:

"Nếu ta đi vào, liệu có sao không...

"Không sao cả, ta đưa cho ngươi một tràng đại tạo hóa”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play