Một chiếc áo choàng màu lam quỷ dị xuất hiện trên người hắn,

thay thế quần áo ban đầu, cái áo choàng màu lam này cũng

mang đậm phong cách dân quốc nồng đậm, nhìn qua khá giống

trang phục của con hát mặc trên sân khấu.

Đây là quỷ y ngay cả quỷ nhãn cũng không thể nhìn thấy, giờ

phút này không biết vì sao lại xuất hiện ở trong quỷ vực.

Có lẽ là bởi vì linh dị chồng chéo lên nhau?

Màu sắc quỷ y gần giống màu xanh đậm, tuy nhiên toàn thân

không có hoa văn nào, duy chỉ có một vòng tròn màu trắng lộ ra

ở mép hai ống tay áo. Chiếc áo choàng dài này cũng không hề

vừa người Tô Viễn, khiến cho thân hình hắn giờ phút này có chút

quái dj.

Trông giống như... giống như một người phụ nữ.

Tuy Tô Viễn đã ngất đi, nhưng cơ thể hắn cũng không ngã xuống,

hắn vẫn đứng tại chỗ, cơ thể cứng ngắc mà lại thẳng tắp.

Giờ phút này hoàn toàn không nhìn thấy dấu vết ngũ quan trên

mặt hắn, chỉ có một đôi mắt trắng bệch, nhưng chỉ từ trong đôi

mắt kia cũng không thể làm rõ tình huống của hắn lúc này là như

thế nào.

Nhưng mà, không thể nghi ngờ, bây giờ hắn không khác gì một

con quỷ.

Một tên lệ quỷ không rõ.

Đột nhiên, hắn chợt động, chuông quỷ nằm trong tay hắn sau đó

hắn lập tức cất bước, những bước đi cứng ngắc, tập tễnh đi vê

phía kiến trúc đột nhiên xuất hiện trong quỷ vực, nhìn hắn không

khác gì lệ quỷ chân chính.

Theo từng bước chân, tiếng chuông thanh thúy trên tay vang lên

trong quỷ vực.

Không chỉ quỷ vực của hắn, thôn Hoàng Cương cũng có thể nghe

thấy tiếng chuông lanh lảnh này, dường như ngay cả quỷ vực

cũng không thể hoàn toàn ngăn tiếng chuông này.

Tiếng chuông có thể hấp dẫn lệ quỷ, đây là đặc tính của chuông

quỷ, cùng với từng tiếng chuông vang lên, một cảnh tượng đáng

sợ đã xảy ra.

Thôn Hoàng Cương bên kia, trước cửa những ngôi nhà có những

dân ngây ngốc quỷ dị đứng sừng sững ở nơi đó, không nhúc

nhích... họ giống như một cái xác.

Tuy nhiên, ngay giây tiếp theo.

Những thôn dân đứng bất động trước nhà không nhúc nhích, lại

đột nhiên đồng loạt quay đầu nhìn về một chỗ, đó là nơi phát ra

tiếng chuông.

Ngay sau đó bọn họ đồng loạt cất bước đi vê phía tiếng chuông.

Đáng sợ nhất chính là, trong linh đường vốn đặt quan tài quỷ, giờ

phút này phía trước quan tài, nơi đặt di ảnh, người thanh niên

anh tuấn trên di ảnh không thấy đâu, chỉ còn lại một di ảnh trống

rỗng mà lẻ loi đặt ở đó.

Quỷ sai đã bị dẫn dụ qua.

Mà quan tài quỷ vẫn đóng chặt như trước, không có dấu hiệu mở

ra.

Mà Tô Viễn hoàn toàn không biết gì về mấy chuyện này.

Mỗi bước đi, tiếng chuông vẫn vang lên thanh thúy, nó kinh động

toàn bộ thôn Hoàng Cương khủng bố, cũng kinh động thứ trong

thôn trang này.

Trong những kiến trúc cổ xưa kia đột ngột xuất hiện một vài thân

ảnh đáng sợ, có thứ cúi đầu khom lưng, hoặc là rũ cánh tay, hoặc

toàn thân ướt sũng, sắc mặt trắng bệch, thất khiếu chảy máu.

Chúng nó đi ra từ bốn phương tám hướng ở trong phòng, cũng

nghênh đón tiếng chuông mà tới.

Hắn vị trí mà Tô Viễn đang đi tới là trung tâm của thôn quỷ dị

này, nơi đó có một từ đường đổ nát.

Bên trong từ đường bị một màu tăm tối bao trùm khiến cho người

ta không thể nhìn rõ bên trong có cái gì, nhưng vẫn mơ hồ có thể

thấy được, hình như bên trong bày một tấm linh vị. Toàn bộ linh

vị nhuộm đỏ, lại như chuyển sang màu đen, phía trên có những

dòng chữ ghi mộ phân đã mờ.

Nếu như không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cuối cùng Tô Viễn

sẽ đi tới từ đường này.

Nhưng không thể tránh khỏi chuyện ngoài ý muốn, bởi vì theo

tiếng chuông quỷ vang lên, quỷ sai đã bị kinh động.

.Lẹp xẹp, lẹo xẹp

Sắc trời phía ngoài thôn Hoàng Cương đã tối, mặc dù không tối

đến nỗi không thấy rõ năm ngón tay, nhưng cũng chỉ có thể nhìn

thấy đường nét mơ hồ của phòng ốc trong thôn, giờ phút này

một tiếng bước chân đột ngột vang lên trong thôn.

Giống như là trong một đêm tối tăm, dường như có người nào đó

đi tới từ một thôn không người.

Có một người nhanh chóng bước ra từ trong bóng tối, đó là một

chàng trai trẻ tuổi anh tuấn, sắc mặt trắng bệch, không có huyết

sắc, tướng mạo vô cùng anh tuấn.. giống hệt những người trên di

ảnh.

Người như vậy mà xuất hiện ở đêm biểu diễn hay quán bar,

phỏng chừng sẽ có không ít mỹ nữ đến bắt chuyện, nhưng mà

nơi này là quỷ vực, chỉ có quỷ, không có mỹ nữ. Đó là quỷ sai.

Khi đi tới bảng hiệu thôn Hoàng Cương, chàng trai trên di ảnh đột

nhiên ngừng lại, nó cũng không tiếp tục đi vê phía trước.

Bởi vì đi xa hơn nữa chính là quỷ vực của Tô Viễn.

Nó có kiêng ky cái này không?

Nó kiêng ky thôn trang quỷ dị xuất hiện này?

Hay là những thân ảnh đáng sợ trong thôn trang?

Hoặc là để ý sự tồn tại của Tô Viễn.

Hoặc là, đúng như lời trong nguyên tác, không có điêu kiện thỏa

mãn lệ quỷ giết người nên nó đang chờ đợi cơ hội ra tay? Không

ai biết đáp án, cũng không ai có thể suy nghĩ liệu lệ quỷ có tư

duy hay không, có thể trao đổi hay không.

Trừ khi nó có một mô hình tư duy của con người.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play