Mà Tô Viễn thì bởi vì bận rộn đánh dấu nên không muốn đi thử

và khai phá lực lượng của lệ quỷ.

Từ sau khi phát hiện đây là thế giới "khủng bố sống lại" cùng với

việc hắn có thể đánh dấu, Tô Viễn vội vàng xin nghỉ phép rồi chạy

tới thành phố Đại Xương, hắn chỉ sợ bỏ qua cốt truyện, bỏ qua cơ

hội phát triển.

Chỉ đến bây giờ bị nhốt trong quỷ vực của quỷ sai, hắn mới nhớ

tới việc thử chồng lực lượng linh dị lên nhau xem có thể trợ giúp

hay giải quyết khốn cảnh trước mắt này không. Nếu không, hắn

thật sự phải đối đầu với quỷ sai hoặc là lật quan tài của Phùng

Toàn lên.

Tuy rằng quỷ vực của quỷ sai như đang xảy ra biến hóa, nhưng

có lẽ bởi vì Tô Viễn khống chế quá nhiêu mảnh ghép linh dị, mà

hắn cũng không phù hợp với quy luật giết người của nó.

Hoặc vì những lý do khác, nói tóm lại, Tô Viễn cũng không phát

hiện tung tích quỷ sai.

Thậm chí ngay cả quỷ nô tới gần cũng không có.

Bằng không, vơi mức độ tiện lợi của quỷ vực, quỷ sai muốn tìm

được hắn quả thực dễ dàng.

Tô Viễn cũng không cho rằng chỉ có hai tâng quỷ vực là có tác

dụng với quỷ sai, hoặc cách ly nó.

Nhưng có lẽ cũng có tác dụng của quỷ che mắt??

Ý nghĩ này lóe lên trong đầu rồi biến mất, nhưng rất nhanh đã bị

bỏ qua, Tô Viễn hít sâu một hơi, thử nghiệm tiếp theo vô cùng

quan trọng đối với hắn.

Hắn muốn thử chồng tất cả mảnh ghép linh dị của bản thân lên

nhau.

Hai tâng quỷ vực cũng không biến mất, Tô Viễn vẫn duy trì nó,

quỷ thủ và quỷ nhãn vẫn ở trạng thái chồng lên nhau.

Nhưng ngay sau đó, quỷ huyết xuất hiện.

Máu màu nâu cuồn cuộn chảy không ngừng từ cơ thể hắn ra,

nhanh chóng nhuộm Tô Viễn thành một huyết nhân, nhưng đây

cũng chỉ là khởi đầu.

Dân dần, quỷ nhãn trắng bệch bắt đầu chảy máu, quỷ thủ trong

suốt cũng bắt đầu chảy máu, quỷ cước bên dưới cũng vậy.

Trong tình cảnh bình thường, nói không chừng Tô Viễn có thể sẽ

trêu chọc một câu, lượng máu bà dì đến cũng thật kinh người,

nhưng hiện tại hắn hoàn toàn không có thời gian rảnh.

Quỷ huyết trở thành trung gian giữa các mảnh ghép linh dị, bất

tri bất giác, quỷ vực của Tô Viễn lại mở rộng và trở nên ngày

càng sâu và tối tăm, nó lấy tư thái ngang ngược khuếch tán ở

thôn Hoàng Cương.

Máu ngày càng nhiều.

Dường như nuốt chửng cả người Tô Viễn, quỷ huyết đã bao trùm

toàn thân hắn nhưng vẫn không ngừng lại.

Quỷ huyết lấy hắn làm gốc, bắt đầu tràn ra trong quỷ vực, quỷ

huyết lan tràn ngày càng nhiều, dần dần trải đầy toàn bộ quỷ

vực, một biến hóa kinh người đã xảy ra, trong quỷ vực của Tô

Viễn đột ngột xuất hiện thứ gì đó.

Đó là một số tòa nhà, mái ngói, tường đất vàng loang lổ, cánh

cửa rơi một bên, tường rêu phong, kiến trúc liên miên, mang đậm

phong cách thời kỳ Dân Quốc.

Quỷ vực giống như mất đi khống chế, lấy tư thái khuếch trương

mạnh mẽ tiến vào bao phủ nửa thôn Hoàng Cương, kiến trúc ban

đầu của thôn Hoàng Cương biến mất và thay vào đó là xuất hiện

thêm nhiều kiến trúc.

Phải biết rằng, nơi này chính là quỷ vực của quỷ sai.

Ở trong quỷ vực của quỷ sai còn có thể xảy biến hóa, không thể

nghi ngờ đây là chuyện kinh thế hãi tục, điều này đủ để chứng

minh, dường như hắn đã đụng phải thứ cấm ky nào đó.

Nhưng Mà Tô Viễn lại không quản được những thứ này, bây giờ

trạng thái của hắn đang rất tệ, sau khi thổi ra một hơi, trong quỷ

vực vang lên từng tiếng "hu hư” như tiếng khóc, đó là gió do quỷ

thổi khí tạo thành.

Động tác này giống như "cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà",

hắn sử dụng năng lực của tất cả lệ quỷ, dùng quỷ huyết làm

phương tiện liên kết, khiến các mảnh ghép linh dị chồng lên

nhau, ngay sau đó hắn đã bị mất khống chế.

Lần đầu tiên các mảnh ghép linh dị đã chết có sự xao động hôi

sinh, chúng như bị đánh thức từ giấc ngủ say. Hắn phải chịu nỗi

thống khổ thân thể như bị xé rách, ý thức giống như rơi vào

trong vực sâu vô tận, dần dần trâm luân. Sau đó, Tô Viễn mất ý

thức rồi ngất đi.

Mặc dù Tô Viễn đã ngất nhưng quỷ vực vẫn tiếp tục biến hóa.

Tiếng gió gào thét vô cùng thê lương, như người phụ nữ nghẹn

ngào đau khổ, lúc này, quỷ vực vốn thuộc về thôn Hoàng Cương

xuất hiện một đường ranh giới rõ ràng.

Một nửa là thôn Hoàng Cương đan xen giữa những kiến trúc cũ

và mới, một nửa còn lại là thôn xóm quỷ dị không biết tên vẫn

giữ được phong cách thời Dân quốc xuất hiện ở quỷ vực của Tô

Viễn.

Cách nơi viết biển hiệu thôn Hoàng Cương không xa cũng xuất

hiện thêm một tấm bia đá có chữ viết mờ, nhưng mơ hồ vẫn có

thể nhận ra mấy chữ lớn: thôn Hoàng X.

Bởi vì chữ viết ở sau quá mờ nên hoàn toàn không thể nhận ra,

nhưng dựa theo hai chữ phía trước, chỉ e người không biết sẽ cho

rằng đây là tấm bia đá của cùng một thôn.

Sự khác biệt trong ý nghĩa thực sự của một từ.

Mà Tô Viễn lúc này... Có lẽ đã không thể gọi là Tô Viễn nữa.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play