Cao Tú Lan vẫn chưa từ bỏ ý định, thậm chí còn cho gà mái ăn ít bột ngô, nghĩ bụng chỉ cần cho nó ăn đồ ngon thì nó sẽ tiếp tục đẻ trứng.
Nhưng con gà mái không nể mặt tí nào, ăn xong vẫn hai ngày liên tiếp không đẻ trứng, hơn nữa còn sụt cân với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.
Cao Tú Lan bị chọc giận. Lừa một bữa ăn của bà ấy mà dám không đẻ trứng à.
Sau khi bị giày vò, có vẻ như Cao Tú Lan cũng bỏ cuộc. Bà ấy vỗ đầu: “Mình hồ đồ rồi, thời buổi này phụ nữ cũng đói tới nỗi không thụ thai được, gà mái không đẻ trứng được thì có gì lạ đâu.”
Tô Thanh Hòa đang ăn khoai lang khô, nghe vậy thì vành tai giật giật, lại chép miệng hai cái.
Nói thật, lâu lắm rồi cô không được ăn một bữa ngon. Đối với người ở thời đại này thì canh trứng gà nấu suông là mỹ vị, nhưng đối với một người trước đó không lâu còn hưởng thụ mỹ thực ở thế kỷ 21 như cô thì hoàn toàn không đủ đô.
Nhưng đáng tiếc, đây là con gà mái duy nhất nên chắc chắn mẹ cô sẽ không mổ thịt ăn. Nếu trong hệ thống có gà mái thì tốt biết bao, chỉ cần kiếm một con, sau đó hầm một con…
“Tinh, xin ký chủ hãy chú ý, bổn hệ thống có cung cấp nguyên liệu nấu ăn tươi sống, mong ký chủ hãy chăm chỉ làm việc để nhận phần thưởng.” Giọng nói của hệ thống vang lên trong đầu.
“Động vật sống cũng cung cấp luôn hả?” Tô Thanh Hòa sợ ngây người, vội đứng dậy đi vào phòng.
Vào phòng, cô nằm lên giường ngay lập tức: “Hệ thống hệ thống, các cậu cung cấp cả vật sống luôn hả?”
“Xin ký chủ hãy tin tưởng. Hệ thống Quân Tẩu sẽ cung cấp bất kỳ nguyên liệu nấu ăn nấu ăn nào có thể chế biến được, bảo đảm tươi sống và sạch sẽ. Mặt khác, giá trị phần thưởng mà ký chủ nhận được sẽ tương đương với nguyên liệu nấu ăn mà ký chủ dùng lúc nấu ăn, xin ký chủ hãy cố gắng chế biến món ăn có giá trị.”
“À phải rồi, tôi suýt nữa thì quên.” Lúc này Tô Thanh Hòa mới nhớ ra hồi trước hệ thống từng nói với cô rằng, cô nấu cơm tốn bao nhiêu nguyên liệu nấu ăn thì sẽ nhận lại bấy nhiêu phần thưởng. Trong hệ thống không phân chia lương thực thô và lương thực tinh, vì vậy sẽ được tính theo trọng lượng. Nếu cô muốn nhận thịt ba chỉ thì ngoại trừ lần đầu tiên mở nhiệm vụ nên nhận được phần thưởng gấp đôi, những lần sau chỉ có thể nhận cỡ hai lạng thịt. Đó là vì mỗi lần nấu ăn, giá trị lương thực mà cô dùng chỉ trị giá 0,25 ký thịt ba chỉ thôi. Cũng có nghĩa là nếu cô hầm một con gà mái…
Trong đầu cô thoáng chốc xuất hiện một con gà mái múp rụp, hùng dũng oai vệ.
“Hệ thống, nguyên liệu nấu ăn mà cậu cung cấp có đẻ trứng được không?” Nếu cô muốn thịt con gà mái cưng của Cao Tú Lan thì nhất định phải trả lại một con cho bà ấy. Không thì có khi bà cụ sẽ đổ bệnh tương tư mất.
“Xin ký chủ hãy yên tâm, trong phạm vi tiêu chuẩn của phần thưởng, ký chủ có thể đưa ra yêu cầu đối với nguyên liệu nấu ăn được thưởng. Bổn hệ thống hoàn toàn thỏa mãn nhu cầu hàng ngày của ký chủ.”
Tuyệt quá! Cuối cùng cũng có thể ăn canh gà mái rồi!
Tô Thanh Hòa ngồi dậy, đi ra ngoài sân. Cao Tú Lan vẫn vừa cho gà mái ăn cỏ vừa than thở.
Tô Thanh Hòa im lặng nói một tiếng “A di đà Phật” với con gà mái đã sụt cân, xin lỗi mày nhé, hóa kiếp này sang kiếp khác, có lần hóa kiếp nhẹ như lông hồng, cũng có lần hóa hiếp nặng tựa Thái Sơn. Bị ăn thịt cũng coi như hoàn thành sứ mệnh cuối cùng của mày.
“Mẹ…” Tô Thanh Hòa ấm ức kêu.
Cao Tú Lan đang buồn bực, nhưng vừa nghe thấy con gái gọi mình đã quay sang nhìn con gái với vẻ mặt vô cùng hiền từ: “Thanh Miêu Nhi, con sao vậy?”
“Mẹ, con gà này càng ngày càng sụt cân, lỡ cứ tiếp tục tình trạng này thì con sợ sau này chỉ còn mỗi bộ xương gà thôi, vậy thì lỗ vốn lắm!”
Cao Tú Lan thở dài: “Mẹ cũng biết vậy, mẹ đang buồn lắm đây.”
“Mẹ, hay là mình cứ…” Tô Thanh Hòa nháy mắt với Cao Tú Lan: “Thịt nó luôn đi?”
Cao Tú Lan bỗng ngẩn người, Đại Nha, Nhị Nha đang giặt quần áo ở gần đó đều nhìn sang bên này, ánh mắt đổ dồn vào con gà mái già.
Cao Tú Lan xua tay lia lịa: “Không được, không được, phải giữ con gà này để nó đẻ trứng cho con ăn chứ. Giờ nhà mình ăn mất thì sau này con ăn gì? Sức khỏe con không tốt, phải điều dưỡng cẩn thận.”
“Mẹ, dù sao nó cũng không đẻ trứng được nữa, hay là mình đi tìm cha nuôi của con…”
“…” Cao Tú Lan hé miệng, vẻ mặt như bừng tỉnh đại ngộ.
Sau đó, con gà mái vừa rồi vẫn còn là bảo bối, không được đem đi làm hại, nay đã bị bà ấy nhét luôn vào lồng sắt, đóng cửa lồng lại rồi kéo Tô Thanh Hòa vào nhà. Lúc sắp đi, bà ấy còn nói với ba đứa cháu: “Lo mà làm việc đi, làm không xong thì đừng ăn cơm. Mắt cứ nhìn chằm chằm con gà làm gì thế hả? Cho dù ăn cũng không tới lượt chúng mày! Suốt ngày chỉ biết ăn thôi!”
Tô Thanh Hòa phải ra sức kéo bà ấy vào phòng. Bà cụ này đúng là không khi nào chịu dừng lại.
Vào trong nhà, Cao Tú Lan liền nói: “Con nghĩ cha con có năng lực này không?”
“Con cũng không biết được. Cơ mà mẹ à, chẳng phải cha mang cả nồi sắt cho nhà mình đấy ư? Dùng rất tốt, chị dâu còn bảo là dùng tốt hơn cả nồi sắt cũ đã dùng bao nhiêu năm của nhà mình ngày xưa, đồ mà cha con đưa tới quả nhiên là khác hẳn!”
Nghe vậy, Cao Tú Lan cũng hãnh diện lây: “Chứ còn gì nữa, gạo mà cha con đưa cũng trắng hơn hẳn.”
Tô Thanh Hòa nói: “Không biết gà mái mà cha con đưa tới có đẻ được nhiều trứng không? Mẹ, hay là mẹ bảo cha con đưa gà mái tới, còn con gà này nhà mình ăn trước? Con sợ cứ để nó sụt cân nữa thì lãng phí thịt lắm.” Cô vừa nói vừa nuốt nước miếng, tỏ vẻ mình rất muốn ăn.
Cao Tú Lan bỗng mềm lòng. Đã bao nhiêu năm rồi con gái bà ấy không được nếm mùi thịt gà. Ờm, gà rừng thì không tính.
Bây giờ có cha của con gái chu cấp, về sau nếu thật sự không được thì dùng lương thực đổi trứng gà cho con gái ăn cũng được. Còn con gà mái già này… “Được, vậy thì để mẹ hầm lên. Để cho một mình con ăn thì cũng ăn được lâu lắm.”
“Mẹ, trời nóng lên rồi, không để lâu được đâu. Con nghĩ hay là cho cả nhà mình ăn luôn, con ăn nhiều một chút là được. Hơn nữa giờ con đã có cha chăm sóc, không sợ thiếu đồ ăn. Con còn kén chọn ấy chứ, không phải là thịt ngon thì con chẳng thèm ăn đâu.” Tô Thanh Hòa kiêu ngạo nói.
Thấy con gái như vậy, Cao Tú Lan vô cùng thoải mái. Trước kia bà ấy cứ nghĩ con gái không có cha yêu thương, bây giờ cuối cùng cũng được cha yêu thương rồi, đứa trẻ có cha che chở quả nhiên là khác hẳn.
“Được, mẹ nghe con. Nhưng mà làm thế thì lời cho bọn ranh con kia quá. Hồi cha con còn sống, bọn nó đã được ăn nhiều lắm rồi.”
Sợ gà mái sẽ tiếp tục sụt cân nên buổi trưa cơm nước xong, Cao Tú Lan liền ra lệnh cho con dâu hai nấu nước sôi để vặt lông con gà.
Lâm Thục Hồng và Đinh Quế Hoa lập tức đứng sững người.
Đinh Quế Hoa thử dò hỏi: “Mẹ, mẹ muốn làm thịt nó ạ?”
“Nó không đẻ trứng nữa, không ăn thì giữ lại làm gì?” Cao Tú Lan tức giận nói.
Tô Thanh Hòa không muốn nghe mẹ mình lải nhải tiếp, lập tức chen miệng: “Chị dâu, mẹ bảo là hầm canh bồi bổ cho cả nhà đấy ạ.”
Vừa nghe lời này, cả nhà đều im phăng phắc.
Tất cả mọi người ngóng trông nhìn Cao Tú Lan, sau đó nhìn con gà mái.
Tiếng nuốt nước miếng vang lên ừng ực ừng ực.
Cao Tú Lan cảm thấy khó coi, lập tức vỗ bàn quát: “Còn làm việc nữa không? Không muốn ăn thì dẹp!”
Bà ấy vừa nói xong, Lâm Thục Hồng và Đinh Quế Hoa liền vội vã chạy ra ngoài, chui vào nhà bếp nấu nước sôi.
Không lâu sau, nước đã sôi sùng sục. Chỉ nghe gà mái già kêu quang quác quang quác, chẳng mấy chốc đã bị nhổ sạch lông.
Tô Thanh Hòa không quen nhìn cảnh làm thịt gà nên không đi xem. Chờ hai chị dâu làm thịt xong, cô mới làm đầu bếp.
Cô sẽ không lãng phí nguyên liệu nấu ăn tốt cỡ này. Hệ thống giao nhiệm vụ khảo hạch cấp B là nấu mười món ăn nổi tiếng cho cô còn gì? Trong thực đơn có một món gọi là canh gà mái già nhà nông chính tông, bởi vì là món ăn nhà nông nên nguyên liệu nấu ăn rất đơn giản, không cần nhiều gia vị. Quan trọng nhất là có sẵn gà mái già nhà nuôi, nếu thành công thì cô sẽ nhận được phần thưởng gấp bội, vậy là lời to. Đến lúc đó cô sẽ giữ lại một con cho nó đẻ trứng, còn một con làm thịt ăn.
Để thành công chỉ trong một lần nấu, mỗi một bước chế biến cô rất cẩn thận, tỉ mỉ thực hiện đúng theo sách dạy nấu ăn. Cộng thêm có cảm giác của kỹ năng nấu nướng sơ cấp, lúc nấu cũng không có áp lực gì mấy.
Cô bỏ thịt gà đã được làm sạch vào bình gốm dùng để nấu cơm hồi trước, sau đó bỏ các loại gia vị đơn giản, rót nước vào rồi đặt bình gốm trong bệ bếp. Đây là phương pháp đơn giản nhất mà người nông thôn dùng để hầm canh, không tốn củi lửa, hầm nước canh còn vừa thơm vừa ngọt. Nhìn bình gốm trong bệ bếp, Tô Thanh Hòa thở phào nhẹ nhõm. Cô không ngờ sẽ có ngày mình nấu ăn mà lại có tâm cỡ này, nhưng vì gà mái, vất vả chút cũng chẳng sao.
Đinh Quế Hoa lượn lờ ngoài nhà bếp không nỡ đi làm. Cô ta lo lắng nhìn vào bếp: “Em gái bảo là muốn học hầm canh, không biết có làm được hay không. Lỡ hầm hỏng hết thì sao?”
Nghe vậy, Cao Tú Lan xụ mặt: “Mày nói cứ như mày biết hầm canh không bằng. Nhà họ Đinh của mày từng được uống canh hầm bao giờ chưa? Thanh Miêu Nhi nhà tao được uống canh gà từ nhỏ, cho dù con bé chưa hầm bao giờ thì chắc chắn vẫn biết cách hầm. Con bé giống tao!”
Đinh Quế Hoa lập tức không dám hó hé một lời. Quả thực nhà họ Đinh bọn họ chưa được uống canh hầm bao giờ. Đành chịu thôi, ai bảo nhà họ Đinh nghèo chứ.
Canh gà phải chờ tới mai mới được uống. Vừa hay buổi tối không ăn cơm, có thể đặt canh hầm trong bếp suốt một buổi chiều và một đêm.
Mặc dù không được uống canh ngay, nhưng chỉ cần nghĩ ngày mai sẽ được uống canh gà là mọi người lại phấn chấn tinh thần. Dù trong bụng chỉ ăn lửng dạ thì vẫn tràn trề sinh lực, xuống ruộng cũng làm việc hăng hái hẳn lên.
Sau khi đám con trai và con dâu đều rời đi hết, Cao Tú Lan bèn vào bếp, cầm đầu gà, phao câu và ức gà được đặt trong bát, chưa chế biến ra ngoài.
Tô Thanh Hòa hỏi: “Mẹ làm gì vậy?”
“Đi tìm cậu của con, tiện thể mang hai miếng thịt cho bà ngoại con nhâm nhi.”
Thịt… Tô Thanh Hòa mím môi nhìn đầu gà và phao câu trong bát: “Mẹ, hay là chọn miếng thịt nào ngon ngon mà mang?”
Cao Tú Lan thờ ơ đáp: “Chọn gì mà chọn? Dù sao mẹ bưng sang đó thì bà ngoại con cũng không nỡ ăn, chắc chắn sẽ cho cậu của con ăn. Cậu của con từ nhỏ đến lớn đã ăn rất nhiều thứ tốt, mẹ sẽ không cho cậu con ăn thêm đồ tốt nào nữa đâu.”
“…” Ngày thường mẹ cô về nhà mẹ đẻ sẽ biểu hiện rất niềm nở, nhưng đến thời khắc mấu chốt cũng chỉ tặng đầu gà và phao câu gà thôi.
Trong nhà hầm canh nên Tô Thanh Hòa không đi được, vì vậy Cao Tú Lan về nhà mẹ đẻ một mình.
Lần này Cao Tú Lan về nhà mẹ đẻ với danh nghĩa thăm mẹ ruột, nhưng thực ra là muốn hỏi thăm tin tức về lương thực cứu trợ, tiện thể kiếm ít đồ ăn mang về.
Bà ấy thủ tiết nhiều năm nên không trông cậy chồng mình Tô Đại Căn sẽ thật sự nuôi cả nhà suốt đời. Vì vậy không thể đặt trứng gà trong cùng một giỏ. Lương thực cứu trợ thì phải hỏi, đồ ăn của nhà mẹ đẻ cũng phải dòm ngó.
Dù sao anh cả Cao Phúc Sinh của bà ấy cũng làm việc ở cung tiêu xã của công xã, ngày thường mang về không ít đồ tốt.
Nếu bà ấy không cần thì sẽ hời cho chị dâu cả của bà ấy.
Thôn họ Cao cách đội sản xuất Hoàng Hà không xa, thuộc về đội sản xuất Đại Pha, cách một quãng đường khoảng hai, ba cây số.
Cao Tú Lan đi nhanh nên chẳng mấy chốc đã đến thôn họ Cao. Nhà mẹ đẻ của bà ấy ở ngay đầu thôn, mấy gian nhà đất quây lại thành một khoảng sân, thoạt nhìn ngăn nắp hơn những gian nhà khác.
Đến cổng, bà ấy không cần gõ cửa mà cứ thế mở cổng đi vào sân: “Mẹ, con về thăm mẹ đây!”
“Tú Lan về rồi đấy à!”
Giọng nói đầy sức sống của bà cụ Cao truyền ra từ trong nhà, chẳng mấy chốc bà ấy đã đi ra nghênh đón.
Suốt mười chín năm đầu đời, Cao Tú Lan chưa bao giờ hưởng thụ đãi ngộ này. Nhưng sau khi bà ấy đẻ liền tù tì ba thằng con trai, giúp mẹ bà ấy nở mày nở mặt thì mẹ bà ấy lập tức thay ngoắt thái độ với bà ấy.
Dù sao anh trai và các chị em khác của bà ấy sau khi cưới vợ gả chồng thì đa phần chỉ sinh con gái, khiến người ta nghi ngờ số mệnh của bà cụ Cao không tốt, làm hại thế hệ con cái cũng không thể sinh con trai. Nhưng sau khi Cao Tú Lan đẻ liền tù tì ba thằng con trai, bà cụ Cao tự khắc lấy lại được thể diện. Ai dám nói xấu bà cụ, bà ấy sẽ thẳng tay cho đối phương một cái bạt tai, sau đó kiêu ngạo nói: “Tú Lan nhà tao đẻ liên tiếp ba thằng cu cho nhà họ Tô đấy!”
Giờ phút này, bà cụ Cao cười tươi roi rói nhìn con gái: “Tú Lan, con về mà sao không nhờ người báo tin cho mẹ, để mẹ còn chừa lại đồ ăn cho con chứ. Bữa trưa bị mấy con vịt giời kia chà đạp hết sạch rồi, mẹ tức chết đi được…”
Bà cụ không cao lớn gì, nhưng giọng nói lại rất khỏe.
Cao Tú Lan nghĩ bụng, con còn không hiểu mẹ chắc? Mẹ có thể cho mấy con vịt giời ăn gì chứ? Chắc chắn đồ tốt đều bị giấu hết rồi.
Quả nhiên, bà cụ kéo bà ấy vào phòng: “Nào vào đây, mẹ vẫn chừa lại đồ ăn cho con kìa. Mình vào phòng ăn đi.”
Cao Tú Lan nói ngay: “Mẹ, mẹ đừng vội, con mang đồ ăn cho mẹ đây.” Nói đoạn, bà ấy lấy một chén thịt ra từ trong gùi. Đầu gà và phao câu gà cũng là thịt.
Sau đó bà ấy nức nở: “Mẹ, con vô dụng quá, trong nhà toàn là con trai con dâu làm chủ, đến lượt con chỉ còn chút thịt này thôi. Con mang cho mẹ hết, để chị dâu nấu cho mẹ ăn.”
Vào năm mất mùa không quan tâm thịt gì, có ngon hay không, chỉ cần là thịt thì đều là đồ quý hiếm.
Bà cụ Cao kích động đến nỗi mặt già đỏ bừng, kéo cánh tay con gái: “Tú Lan nhà ta hiếu thảo nhất, giống mẹ nhất. Đi thôi đi thôi, mẹ chừa đồ ăn cho con kìa, nhiều lắm.”
Nghe mẹ mình nói như vậy, ý cười trong mắt Cao Tú Lan càng đậm hơn.
Vào phòng, bà cụ liền mang hết thứ tốt trong nhà, nhét hết vào gùi của Cao Tú Lan.
Cao Tú Lan cũng không quan tâm, chỉ đứng bên cạnh nhìn: “Chị dâu con sẽ không phàn nàn gì chứ?”
“Nó dám phàn nàn mới lạ!” Bà cụ Cao mắng: “Đồ của con trai mẹ, chẳng lẽ mẹ không thể tự quyết định? Nếu nó đẻ được mấy đứa cháu trai cho mẹ thì dù mẹ nhịn đói cũng sẽ nhường hết đồ ăn cho nó. Con ranh con vô lương tâm, mẹ cho nó bao nhiêu thứ tốt, cuối cùng nó chỉ đẻ được một đứa cháu trai ốm yếu cho nhà mình, còn trách mẹ số khổ nên khắc nó. Nó lấy đâu ra mặt mũi mà dám nói thế!”
Bà ấy đang mắng thì chị dâu Cao về nhà.
Chị dâu Cao nghe tin em chồng ba về nhà nên đặc biệt gấp rút trở về. Vừa về thì thấy bà cụ đang nhét đường đỏ trong nhà vào gùi của em chồng ba, bà ta tức đến nỗi suýt nữa phun một búng máu.
Con gái của bà ta ở cữ, về nhà xin ít đường đỏ mà bị mắng tới nỗi không ngóc đầu lên được. Đến lượt em chồng ba thì ra sức nhét, có phải bà cụ này bị hồ đồ không vậy?
“Ái chà, Tú Lan về rồi đấy à? May mà chị về gặp được, không thì về tới nhà thấy trong nhà trống trơn, chị còn chẳng biết ai ghé nhà mình ấy chứ.”
Cao Tú Lan cười đáp: “Chị dâu nói gì thế? Nghe cứ như em tới nhà mình đòi đồ không bằng. Mẹ thương em nên mới cho, em không nhận sao được? Vả lại nhà mình chỉ có mỗi thằng bé Kiến Vĩ thôi, nó chưa cưới vợ thì cần gì uống nước đường đỏ. Chẳng lẽ chị dâu định trợ cấp cho con gái?”
“Tú Lan, em cũng là con gái đã gả chồng đấy nhé.” Chị dâu Cao cười nói.
Cao Tú Lan nói: “Em khác chứ, em bò ra từ trong bụng mẹ em mà, sao giống con gái chị được?”
“Tất nhiên là không giống rồi.” Bà cụ Cao xị mặt: “Con trai tôi kiếm được đồ ăn thì sao không thể cho con gái tôi ăn? Con gái tôi biết đẻ con trai, con gái cô có biết đẻ không? Đẻ được một con vịt giời mà còn về nhà đòi uống nước đường đỏ. Tôi sợ người khác sẽ lại chỉ thẳng vào mặt tôi mà mắng tôi khắc con cháu trong nhà mất.”
Chị dâu Cao bị bà cụ Cao chặn họng bằng một câu, giận đến nỗi mắt đỏ hoe. Lúc trước bà ta sợ bị nhà chồng ghét bỏ nên mới kiếm bừa một cái cớ, thuận miệng nói bà cụ Cao số khổ, khắc con cháu trong nhà. Ai ngờ lại bị ghi hận cả đời.
Bà cụ Cao không sợ bà ta. Bà ấy nhét đồ vào gùi của Cao Tú Lan, sau đó nói: “Thiếu gì thì cứ về nhà nói với mẹ.”
“Ôi trời ơi, con biết ngay mẹ thương con nhất mà.” Cao Tú Lan cười hì hì nói, không quan tâm chị dâu Cao đang bực bội ở bên cạnh, hỏi ngay: “Mẹ, mẹ có nghe anh con nhắc tới lương thực cứu trợ không? Nhiều gia đình trong đội sản xuất bọn con sắp không còn một hạt gạo nữa rồi, con rầu chết đi được.”
“Có nói rồi, lần trước con hỏi nên mẹ bảo anh con đi hỏi thăm, nghe đồn là phải chờ một thời gian nữa. Bây giờ mọi người đang bận gặt lương thực còn gì, phải thu hoạch được thì mới có lương thực cứu trợ phát xuống. Ít nhất cũng phải chờ đến trước thu hoạch vụ Thu mới được.”
Nghe vậy, Cao Tú Lan không dễ chịu gì. Lần này thật sự sắp chết đói rồi.
Sau khi đã hỏi thăm tin tức và kiếm được một mớ đồ ăn, Cao Tú Lan bèn nhanh chân về nhà tìm con gái.
“Mẹ, con phải về nhà rồi, nhà con còn nhiều việc lắm, con làm bà nội thì phải bận tâm rất nhiều. Đành chịu thôi, nhà con nhiều cháu trai cháu gái mà.”
Bà cụ Cao hâm mộ tột độ. Bà ấy rất mong được lo toan cho đám cháu trai, tiếc rằng bà ấy chỉ có một đứa cháu, hơn nữa còn ốm yếu, tới giờ vẫn chưa cưới được vợ.
Cao Tú Lan nghênh ngang bước đến rồi lại nghênh ngang rời đi, đi lướt qua bên cạnh chị dâu Cao.
Chị dâu Cao tức đến nỗi lảo đảo.
Đúng là đen đủi mà, vì sao trước kia bà ta lại nghĩ nhà họ Cao chỉ có một đứa con trai nên cho rằng mình có thể làm chủ gia đình? Ai ngờ lại rơi vào tình trạng uất ức như thế này chứ!
Bà cụ Cao chẳng buồn để mắt tới bà ta, chỉ bưng bát thịt mà Cao Tú Lan mang đến vào bếp, giữ lại để buổi tối nấu cho cháu trai ăn. Cháu trai bà ấy bị ốm yếu nên phải bồi bổ cẩn thận, không thì con gái nhà người ta sẽ không muốn gả vào nhà họ.
Tô Thanh Hòa không ngờ mẹ mình hấp tấp về nhà mẹ đẻ một chuyến, về nhà lại mang theo đường đỏ và khoai lang khô, hơn nữa số lượng còn không ít.
Tất nhiên cảm xúc của Cao Tú Lan không được vui cho lắm. Bà ấy vừa cất đồ ăn vào phòng vừa tâm sự với con gái cưng của mình: “Thanh Miêu Nhi, mẹ hỏi cậu của con rồi, trong thời gian ngắn không phát lương thực cứu trợ được đâu. Nhà mình phải dựa vào cha con thật rồi, không thì cả nhà mình sẽ chết đói mất. Không được, tối nay mẹ phải tâm sự với cha con, chí ít phải bảo ông ấy kiếm lương thực đưa cho nhà mình, không thể làm cho Thanh Miêu Nhi chịu đói. Chỉ cần tưởng tượng con không đủ ăn là mẹ lại đau lòng, chỉ hận không thể cắt thịt của mình cho con ăn. Con yên tâm, nghe nói thịt người thơm hơn thịt lợn nhiều.”
Không cần làm thế đâu ạ!
Tô Thanh Hòa: “… Mẹ, nếu cha con biết nhà mình gặp khó khăn thì chắc chắn sẽ đưa lương thực cho nhà mình. Cha con thương nhà mình lắm. À phải rồi, còn gà mái nữa, mẹ nhớ nói với cha nhé.”
Cao Tú Lan vội gật đầu lia lịa: “Đúng, không thể quên chuyện này được, Thanh Miêu Nhi nhà mình còn cần trứng gà để bồi bổ cơ thể cơ mà.”
Bữa tối nay không có, ngay cả Tô Thanh Hòa cũng chỉ ăn mấy miếng khoai lang khô.
Có điều dù không ăn cơm, ánh mắt mọi người vẫn nhìn chằm chằm nhà bếp, mắt ai nấy cũng tỏa sáng, sau đó lề mề trở về phòng ngủ dưới sự thúc giục của Cao Tú Lan.
Tô Thanh Hòa cũng về phòng ngủ. Dù sao, nếu ngủ một giấc trong lúc chờ đợi thì thời gian sẽ trôi qua nhanh hơn.
Ngủ đến nửa đêm, Tô Thanh Hòa chợt nghe một tiếng “Tinh”, sau đó là âm thanh máy móc của hệ thống: “Nhiệm vụ sát hạch kỹ năng nấu nướng cấp B - Canh gà mái già nhà nông chính tông, đã hoàn thành, phần thưởng 1 điểm kỹ năng, hai con gà mái đẻ trứng.”