Nhạc Xảo và Liên Liên suốt ngày quấn quýt bên giống cái nhỏ, trừ lúc ngủ ra thì chẳng rời nhau nửa bước. Vậy mà cậu còn nuôi thêm thú cưng lúc nào không hay? Tất nhiên, trừ Tân Ba nhỏ bé lúc nào cũng chạy lung tung kia ra.
Lâm Bạch bị thúc Nhạc Xảo nhìn chằm chằm đầy nghi hoặc, cậu bối rối không biết giải thích thế nào, chỉ biết ngơ ngác nhìn, mặt nóng bừng. Khụ... Có chút xấu hổ, cảm giác như thể mình vừa ăn vụng bị bắt quả tang, lại còn bị tố giác trước mặt mọi người nữa chứ. Cậu gãi gãi mũi, xoa xoa gáy, trong lòng gào thét: "Cháu trong sạch!"
"À... là chiều nay cháu nhờ Bối Bắc bắt mấy con gà, với lại mang mấy cây ớt về ấy mà." Cậu lí nhí nói.
"Gà gì cơ? Gà tây à?" Nhạc Xảo tò mò hỏi tới.
"Không phải, là gà bình thường thôi, có thể đẻ trứng, không hung dữ, trứng của nó cũng ăn được." Lâm Bạch ngoan ngoãn trả lời.
Liên Liên cũng không chịu thua, hỏi tiếp: "Nuôi thế nào, ở đâu cơ?"
Mấy thú nhân ngồi đó thực ra đều biết cả, vừa vào sân đã ngửi thấy mùi con mồi rồi, cũng biết chúng ở đâu. Chẳng qua chúng nhỏ quá, họ tưởng giống cái nhỏ mang về chơi nên không để ý. Giờ nghe cậu nói vậy, chẳng lẽ cậu nuôi chúng thật sao?

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play