Thần thái rạng rỡ, pha chút ngượng ngùng e lệ của Lâm Bạch khiến Bối Bắc không kìm lòng được mà muốn hôn cậu một cái. Hơn nữa còn có mùi hương cơ thể thơm tho thoang thoảng trên người cậu, lại thêm vẻ mệt mỏi sau khi vận động khiến anh càng thêm xao động. Nhưng đúng lúc đó, Bối Xác bay về cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Bực mình vì bị phá đám, Bối Bắc muốn túm lấy cậu nhóc đánh một trận, nhưng khi cậu nhóc bay đến gần, Bối Bắc bỗng ngửi thấy mùi tanh khó chịu, liền vội vàng tránh xa...
"Anh ơi, em về rồi!" Bối Xác vui vẻ đặt chậu xương xuống, giơ gói đồ lên khoe với Bối Bắc. Cậu nhóc hoàn toàn không nhận ra vẻ mặt khó chịu của anh trai mình.
"Khoan đã!" Bối Bắc giơ tay ngăn Bối Xác đang lao về phía mình. "Trong tay em cầm cái gì mà khó ngửi thế?"
Đôi mắt tròn xoe của anh nhìn gói đồ trong tay Bối Xác với vẻ khinh bỉ, tự hỏi có nên ném nó đi không.
Bối Xác ngạc nhiên khi thấy anh trai nhảy lùi lại và nhăn mặt. Cậu nhóc vừa định giải thích thì Lâm Bạch đã giật lấy gói đồ. "Đây là cá, anh chưa ăn bao giờ à? Lần trước em làm, mẫu phụ và thúc Liên Liên đều thích lắm. Hôm nay em làm theo kiểu khác, anh không muốn ăn thử sao?" Nói rồi, đôi mắt đen láy của cậu sáng lên, như thể nói rằng "Anh mà không ăn là tiếc ráng chịu đó."
"Bối Xác, em vất vả rồi." Lâm Bạch xoa đầu nhóc, thân mật khoác vai cậu nhóc vào nhà "Lát nữa anh cho em ăn."
Chỉ còn Bối Bắc đứng ngơ ngác ngoài cửa động. Ánh hoàng hôn chiếu lên người anh, càng làm nổi bật vẻ cô đơn và hụt hẫng.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play