Chỗ này không có nước ấm trong hồ, nước pha trà đều phải đun sôi. Lâm Bạch có một cái bình giữ nhiệt Disney màu đen, dung tích một ngàn ml, chỉ dùng đúng hai lần khi đi dã ngoại gần như còn mới nguyên. Hôm qua cậu lấy ra và nhờ Bối Bắc rửa sạch. Vừa rồi cậu đun nửa nồi nước rồi pha một ấm trà hoa, uống nửa ngày vẫn còn ấm. Vì khát cậu lấy bình ra tu ừng ực mấy ngụm. Trà làm từ hoa cúc non cậu tự phơi, không qua chế biến đặc biệt nên hơi chát. May mà là đồ tự nhiên, uống nhiều cũng không lo hại sức khỏe.
Mười bát cơm lớn đã được xới xong, xếp thành chồng bên tường. Trong bếp lúc này đang hầm một nồi đồ ăn lớn thêm canh thịt vào, ùng ục ùng ục tỏa hương thơm. Tự nhiên cậu thèm sườn xào chua ngọt nhưng lại không có nước tương. Cậu biết rằng có thể xào đường làm nước màu thay thế nên quyết định thử.
Cậu tìm thấy túi đường trắng đã mở mấy ngày trước, ăn mãi vẫn còn hơn nửa túi. Mẫu phụ thích ăn ngọt nhưng chắc biết đồ này ăn hết thì không còn, nên mỗi lần chỉ dám lấy đầu ngón tay chấm một chút cho đỡ thèm. Với kiểu tiết kiệm này, chắc túi đường phải ăn được hai năm. Lâm Bạch thở dài cảm thấy xót xa. Muốn ăn chút gì cũng phải e dè, ai bảo cậu không biết cách chế biến gia vị thực phẩm. Thật ra dù có biết thì cũng không có máy móc để làm. Cậu chỉ có thể cân nhắc những phương pháp thô sơ nhất. Nhưng cậu còn nhiều thời gian mà, nghĩ vậy nên Lâm Bạch không than vãn nữa. Cậu cảm thấy trách nhiệm trên vai rất nặng nề, ít nhất cũng phải đáp ứng được nhu cầu ăn uống của mọi người trong nhà.
Cậu nhóm lửa bếp bên cạnh, đặt nồi lên, đổ một muỗng mỡ heo vào, thêm nửa muỗng đường rồi khuấy đều. Cậu bảo Bối Xác lấy một chén sườn từ nồi ngoài đã để sẵn. Mỡ trong nồi đã đổi màu, hơi hồng, bắt đầu sủi bọt nhỏ, khói dầu bốc lên. Khi màu chuyển sang đỏ đậm, Lâm Bạch đổ sườn vào nồi. Nghe tiếng "xèo" và tiếng xẻng xào xào, làm nước màu có một điểm không tốt đó là khói rất nhiều. Liên Liên vừa đến sân đã thấy khói đen từ cửa phòng bếp bốc ra, tim đập thình thịch, mặt tái mét vội vàng chạy vào.
"Có chuyện gì vậy? Cháy à? tiểu Bạch, tiểu Bạch?" Liên Liên hét lớn, giọng đầy lo lắng. Cục bông chạy nhanh hơn Liên Liên liền nhảy vào phòng trước.
Lâm Bạch đang cho khoai tây và nấm vào nồi, nghe thấy tiếng Liên Liên hoảng hốt, tưởng có chuyện gì lớn vội vàng bỏ xẻng xuống, quay đầu lại thấy mặt Liên Liên trắng bệch, cũng hoảng hốt hỏi "Ủa? thúc Liên Liên sao vậy? Có chuyện gì không?"
Liên Liên thở hổn hển chạy vào bếp, chưa kịp thở phào đã thấy Lâm Bạch đứng đó, không kịp trả lời, chạy ngay vào phòng ngủ xem xét rồi quay ra nhìn khói trong bếp. Khói đã gần tan hết, lúc Liên Liên vừa đến thì khói mới bốc lên nhiều nhất nên hiểu lầm. Nhưng Liên Liên cũng bị dọa sợ hết hồn. Khi Liên Liên nói rõ lý do, Lâm Bạch ngượng ngùng gãi đầu, không ngờ làm món mới lại khiến thúc Liên Liên sợ hãi như vậy.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT