Lâm Bạch vui vẻ bò lên giường đất trải tấm ga giường và chăn sạch sẽ, sắp xếp hai chiếc gối đầu hình trụ lông thỏ. Cậu ôm đám nhóc con túm tụm vào lòng, đặt chúng nằm cạnh nhau trong chăn. Ngân Chập lớn hơn đám nhóc kia gần một nửa vòng, chỉ một ngày chơi đùa đã thân thiết như anh em. Khi mẫu phụ muốn bế Ngân Chập đi, mấy đứa nhỏ còn không chịu rời.
"Đừng quậy nữa, ngoan ngoãn ngủ đi. Ngủ đủ giấc mới khỏe mạnh, lớn nhanh được. Lớn lên rồi còn đợi các con dẫn ba ba ra ngoài bay đó." Lâm Bạch thấy đứa nhóc con nằm gần mình nhất cựa quậy, đạp chân muốn đứng dậy liền vội vàng vuốt lưng nó ấn xuống. Miệng cậu còn ra vẻ dạy dỗ.
"Ư... ư..." Nhóc con không muốn ngủ chút nào.
"Không nghe lời là ăn đòn đấy nhé, ba có quyền đó." Lâm Bạch mặc kệ đám nhóc đen có hiểu hay không, cứ thế mà dạy dỗ "Các con chưa bị đánh bao giờ nhỉ? Muốn thử thì cứ quậy tiếp đi, xem ba có giật đuôi các con không nhé!" Cuối cùng cũng được thăng cấp làm ba rồi, cậu phải khoe khoang một chút chứ!
Ngân Chập và hai đứa con khác ngoan ngoãn nằm liếm móng vuốt, chỉ có đứa nhóc dính lấy cậu là nghịch ngợm nhất kêu nhiều nhất. Sáng nào nó cũng cắn ngón chân cậu, bị đạp bao nhiêu lần vẫn không chừa. Lâm Bạch đã ghi nhớ đứa nhóc này là thứ hai.
Cậu cởi quần áo thu đông, chỉ mặc quần tam giác rồi nằm xuống, đắp chăn cho đám nhóc con, ôm đứa con hiếu động nhất vào lòng vỗ về chúng ngủ. Cậu muốn hát ru nhưng nghĩ đám nhóc này không giống người, động tĩnh nhỏ cũng khiến chúng mở to mắt nhìn xung quanh. Không ai có tinh thần bằng chúng cả, nên cậu đành bỏ cuộc. Lâm Bạch thầm nghĩ "Haiz, coi như là một giấc mơ vậy."
Bối Bắc về đến nhà đã khuya. Vừa mở cửa Tân Ba đã bật dậy, mở to đôi mắt không hề buồn ngủ. Bối Bắc đặt ngón tay lên môi "Suỵt" một tiếng, ra hiệu cho Tân Ba ngủ rồi đi vào phòng.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT