HÀNG XÓM CỦA TÔI LÀ GÂU GÂU

Chương 8.

Giang Tu và Mâu Bạch đi đến một khu biệt thự cao cấp giống y như đúc trong những tấm ảnh chụp anh mới xem, nơi mà Giang Tu không ngờ lại là khu nhà của người nước ngoài. 

Một quản gia người Anh Quốc rất lịch sự và sử dụng tiếng Trung trôi chảy trân thành cảm ơn Giang Tu, đôi tay ông ấy cẩn trọng đón nhận Kim Nhạc Nhạc từ tay anh. 

Quản gia còn tỏ vẻ biết ơn Giang Tu vì đã cứu mạng thiếu gia của họ, trịnh trọng hứa rằng nếu Giang Tu cần gì, họ sẽ đáp ứng hết, thậm chí còn đưa ra một khoản thù lao vô cùng phong phú.

Giang Tu không có tâm trí nhận tiền trong khi tâm trạng anh vẫn còn mơ hồ, anh cứ đứng đó nhìn theo Kim Nhạc Nhạc khi nó được ôm đi . 

Anh không thể rời mắt khỏi túi đựng thú cưng chứa cún con, cho đến khi cả vật cả thú cưng bị quản gia Anh Quốc mang đi mất hút vào trong, Giang Tu mới miễn cưỡng thu về ánh mắt mong ngóng.

Mâu Bạch đứng bên cạnh, có vẻ muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại giữ im lặng.

Giang Tu rời đi cùng Mâu Bạch và Lâm Tầm, nhưng lòng anh vẫn còn lo lắng không yên. 

Dau khi người rời đi, Kim Nhạc Nhạc nhận ra mình đã rời xa cái ôm quen thuộc của Giang Tu, nó cảm thấy bất an. 

Cún con ngửi ngửi trong không khí chẳng tìm thấy mùi hương của Giang Tu, cậu dùng bốn chân loạng choạng cào loạn rồi kêu lên ư ử rầu rĩ, mắt tròn long lanh tìm kiếm xung quanh, muốn nhảy xuống giường để đi tìm anh ta. 

Nhưng rất nhanh chóng Kim Nhạc Nhạc bị quản gia giữ lại, lại một lần nữa bị ấn xuống giường nắm yên.

Quản gia đeo kính mắt đơn tròng dùng điện thoại liên lạc với Cục Quản Lý Yêu Quái, yêu cầu gọi vài yêu quái cấp cao đến giúp điều chỉnh chải vuốt lại huyết mạch yêu quái trong người Kim Nhạc Nhạc, giúp cậu bình tĩnh vượt qua giai đoạn trưởng thành.

Vì thực tế, Kim Nhạc Nhạc không hề bị bệnh. Bệnh di truyền của cậu qua lời nói của Mâu Bạch thực chất chỉ là một lời che giấu đi sự thật, đây là giai đoạn mấu chốt trong quá trình sinh trưởng của yêu quái. 

Trong quá trình yêu quái phát triển từ ấu kỳ đến thành niên kỳ, giai đoạn chuyển hóa giữa nhỏ đến lớn là một điều cực kỳ quan trọng đối với những yêu quái ở độ tuổi non trẻ. Nếu không có sự giúp đỡ của các yêu quái trưởng thành, những yêu quái non nớt này sẽ khó khăn vượt qua giai đoạn này, có thể sẽ chết yểu ngay.

Mâu Bạch ngay lập tức nhận ra Kim Nhạc Nhạc là một yêu quái đang trong giai đoạn nguy hiểm đó, cậu ta ngay lập tức liên hệ với Cục Quản Lý Yêu Quái, nhanh chóng tra ra thân phận thực sự của chó con và đưa nó trở lại gia đình.

Kim Nhạc Nhạc là con trai của một đại yêu quái giống chó Golden Retrieves thuần chủng, là kết tinh hỗn huyết với một phụ nữ loài người, là một đứa trẻ yêu quái lai tạp, vừa có dòng máu người, vừa có dòng máu yêu quái, là con lai Hoa kiều.

Cha Kim Nhạc Nhạc  là một vị thương nhân quốc tế, có liên hệ với một tổ chức ngầm. Không rõ lý do sâu xa từ đâu mà ông đã đắc tội với một phe đối địch, khiến ông bị trả thù và qua đời trong một tai nạn máy bay khi Kim Nhạc Nhạc mới ba tuổi.

Cha mẹ Kim Nhạc Nhạc để lại cho cậu một tài sản rất lớn, nhưng tài sản này vẫn đang do ông quản gia xử lý,  sẽ được chuyển giao cho Kim Nhạc Nhạc khi cậu trưởng thành. 

Tai nạn giao thông gần đây khiến Kim Nhạc Nhạc mất trí nhớ, điều này hoàn toàn nằm ngoài sự tính toán của mọi người. 

Quan hệ của cậu với gia đình ở nước ngoài đã hoàn toàn đứt đoạn, âm mưu thanh toán tổ chức ngầm mà cha nó từng liên quan cũng không thể tiếp cận vào lãnh thổ quốc nội.

Hiện tại, quản gia phát hiện ra rằng Kim Nhạc Nhạc không chỉ quên cách hóa thân thành hình người, mà cậu chỉ có cảm giác đang là một con chó con lang thang, quên luôn cả hình ảnh vị quản gia tận tình chăm sóc cậu từ khi còn nhỏ đến bây giờ.

Kim Nhạc Nhạc há miệng lộ ra những chiếc răng sữa nhòn nhọn của mình, cố gắng cắn bàn tay quản gia đang đè lại cơ thể chó con, cậu muốn chạy đi tìm chủ nhân Giang Tu của mình, hu hu chủ nhân ơi cứu bé cún với!

Quản gia nhìn Kim Nhạc Nhạc với ánh mắt phức tạp rối loạn, ông không ngờ được là cậu chủ chỉ sau vài ngày sống cùng nhân loại kia lại gắn bó sâu sắc với anh ta như vậy. 

Cảm giác này khiến quản gia có một chút cảm thương, không biết phải làm sao trước sự thay đổi đột ngột này.

Ngay sau đó, những yêu quái cấp cao từ Cục Quản Lý Yêu Quái đã đến biệt thự, họ dùng một nghi thức đặc biệt giữa các yêu quái, giúp đỡ Kim Nhạc Nhạc điều chỉnh huyết mạch và chải vuốt quá trình chuyển hóa năng lượng, dần dần làm cho cậu yên tĩnh lại rồi lại rơi vào giấc ngủ sâu.

Chỉ cần chờ đợi lúc thức dậy, khi đó Kim Nhạc Nhạc sẽ hoàn toàn trưởng thành và khôi phục ký ức cùng khả năng hóa thân của cậu.

Quản gia tự nhủ, khi cậu chủ tỉnh dậy, ông sẽ phải đối mặt với một quyết định quan trọng: Liệu cậu chủ yêu quý của ông có muốn quay lại bên cạnh vị nhân loại đó hay không. 

Chương 9

Kim Nhạc Nhạc đã đi mất rồi, nhưng Giang Tu vẫn chưa hết ngày xin nghỉ trong kỳ nghỉ đông của mình.

Giang Tu nhận ra rằng, dù chỉ mấy ngày ngắn ngủi thôi, anh đã quá quen với việc có Kim Nhạc Nhạc bên cạnh, đến mức không thể nào sống thiếu bé cún. 

Có một buổi anh cố gắng quay lại với công việc, nhưng khi đang trong giờ làm việc, anh lại thường xuyên thất thần nghĩ về Kim Nhạc Nhạc, lo lắng liệu nó có cảm thấy cô đơn trong nhà mình hay không. 

Nhưng rồi anh lại sực tỉnh, lại tự nhắc nhở bản thân rằng Kim Nhạc Nhạc đâu phải chó con của mình, hoặc chính xác hơn, bé cún chưa bao giờ là của anh cả.

Kim Nhạc Nhạc vốn là thú cưng của người khác, anh chỉ là may mắn nhặt được và đem về nhà chăm sóc bé cún vài ngày mà thôi.

Dù chỉ sống cùng Kim Nhạc Nhạc có bốn ngày, Giang Tu cảm thấy cún con đã trở thành một phần trong cuộc sống của mình. 

Giờ đây, trở lại căn nhà vắng vẻ, không có tiếng kêu rộn ràng vui vẻ của chú cún nhỏ, không có sự ấm áp của bé cún khi anh ôm vào lòng, Giang Tu cảm thấy trống trải vô cùng.

Giang Tu đã thử mở trang web về thú cưng, thậm chí đến các cửa hàng để xem những chú chó con khác. Tuy rằng các bé cún đều dễ thương xinh đẹp nhưng chúng không phải là cún con Kim Nhạc Nhạc anh nhớ mong. 

Anh không thể tự thuyết phục bản thân mua một con chó khác thế thân để an ủi chính mình bù vào nỗi nhớ ấy. 

Giang Tu chỉ muốn Kim Nhạc Nhạc, vì cún con là cún con, vì bé cún là duy nhất trên đời này.

Cuộc sống cứ thế trôi qua, Giang Tu ngày qua ngày vẫn luôn vật lộn với cảm giác trống vắng ấy. 

Một lần nghe từ Mâu Bạch, anh biết  bé cún Kim Nhạc Nhạc đã hoàn toàn hồi phục khỏe mạnh, Giang Tu thở phào nhẹ nhõm nhưng cũng không khỏi cảm thấy buồn bã. 

Anh tự kiềm chế, không dám hỏi thăm thêm về tình hình của Kim Nhạc Nhạc, vì anh biết rõ ràng là một khi tiến lên thêm bước nữa tìm kiếm quan tâm bé cún, anh sẽ không thể thoát ra khỏi cảm xúc khó chịu này.

Còn Kim Nhạc Nhạc, cậu cũng rất nhớ Giang Tu.

Khi hồi phục toàn bộ ký ức, Kim Nhạc Nhạc cảm thấy rất xấu hổ mỗi khi nghĩ đến những hành động ngớ ngẩn mà mình đã làm trước đây. 

Cậu giờ đây mới hiểu lý do vì sao ngay từ lần đầu gặp Giang Tu, vì cái gì mà cậu đã muốn đi theo anh về nhà. Đó là vì cậu đã yêu Giang Tu ngay từ cái nhìn đầu tiên. 

Ở bên Giang Tu, nó phát hiện anh ấy tuy có vẻ lạnh lùng bên ngoài nhưng lại rất dịu dàng và kiên nhẫn, đặc biệt là với những chú chó nhỏ. 

Giang Tu luôn biết cách làm cho cậu cảm thấy thoải mái, ôm ấp và vuốt ve cậu rất êm ái.

Kim Nhạc Nhạc muốn gặp Giang Tu, nhưng cậu không biết nên gặp anh dưới hình dạng người hay giữ nguyên hình dạng chó. 

Mà cậu làm chó nhỏ cũng thích ý lắm lắm!

Vì lý do huyết thống bán yêu, hình dạng nguyên hình tự nhiên của cậu vĩnh viễn là một chú chó con màu vàng kim giống Golden Retrieves, cậu không thể lớn lên hay hóa thân thành một đại khuyển yêu hùng dũng như cha mình. 

Cậu mãi mãi sẽ chỉ là một chú chó con đáng yêu mà Giang Tu có thể dễ dàng bế lên tay âu yếm hôn trán.

Kim Nhạc Nhạc tìm đến sự giúp đỡ của quản gia, nhưng ý kiến của quản gia lại làm cho cậu phân vân thêm. 

Nếu cậu xuất hiện dưới hình dạng chó, Giang Tu sẽ không nhận ra Kim Nhạc Nhạc là yêu quái, nhưng như vậy thì có vẻ như đang lừa dối Giang Tu. 

Nếu cậu biến thành hình người, liệu Giang Tu có sợ hãi và chán ghét cậu vì là yêu quái hay không?

Bối rối quá không biết làm sao nữa, Kim Nhạc Nhạc quyết định tìm đến Vương gia gia, một chú chó già thông thái mà cậu từng gặp trong những ngày tháng lang thang ở khu phố hạnh phúc.

Vương gia gia với trí tuệ của một con chó già trải đời, nếu có thể nhận ra huyết mạch yêu quái của Kim Nhạc Nhạc, chắc chắn sẽ biết cách giúp cậu tìm ra phương án giải quyết. 

Vì vậy, Kim Nhạc Nhạc mang theo đồ ăn cho chó, đi đến công viên nơi những chú chó lang thang thường tụ tập, hy vọng tìm được ông chó già đáng mến Vương gia gia.

Trên đường, có rất nhiều chó hoang từ xa xa đã nhận thấy mùi đồng loại tỏa ra từ trên Kim Nhạc Nhạc, nhưng khi chúng lại gần, thì chỉ nhìn thấy một thiếu niên con lai có mái tóc màu vàng kim, khuôn mặt cực kỳ dễ thương, đôi mắt đặc biệt tròn sáng và lông mi cong dài chớp mắt.

Cậu ấy mặc trang phục rất sang trọng, chủ yếu là màu vàng kim, nhìn qua ai cũng cảm thấy cậu không phải người tầm thường. Mỗi khi đi qua người khác, họ không thể không nhìn lại gương mặt cậu thêm vài lần, có vài người còn cười với cậu.

Kim Nhạc Nhạc không sợ bị người qua đường nhìn vào, cậu còn tươi cười đáp lại họ, nụ cười của cậu khiến khuôn mặt càng thêm thân thiện dễ thương, hai má lúm đồng tiền hiện rõ. 

Dưới ánh nắng, nụ cười của cậu giống như một thiên sứ hiện thân, lại có cảm giác ấm áp giống như một chú chó Golden Retrieves lông vàng bóng mềm mà tính tình lạc quan vui vẻ. 

Kim Nhạc Nhạc ngồi xổm xuống, chia phần thức ăn trên tay mình cho mấy con chó lang thang quanh đó. Tuy vậy, cậu không thấy được Vương gia gia nên cậu có chút lo lắng.

Cậu đi vòng quanh công viên, cuối cùng tìm thấy Vương gia gia ở một nơi khuất. Vương gia gia trông già hơn một chút so với trước, lông tóc rối bù và cơ thể có chút bẩn, nhưng ông chó già không hề bận tâm, vẫn nằm rạp trên đất ngủ ngon lành.

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play