HÀNG XÓM CỦA TÔI LÀ GÂU GÂU
Chương 6.
Đây là ngày thứ tư Kim Nhạc Nhạc cùng sống trong nhà Giang Tu.
Kim Nhạc Nhạc đang chơi với quả bóng nhỏ được anh ta mua cho, lăn lộn vô tri trên thảm. Khi bé cún cắn vào, bóng phát ra âm thanh "píp píp" chơi thật vui.
So với những quả bóng bẩn thỉu mà tụi trẻ con vứt bỏ mà Kim Nhạc Nhạc tìm thấy để chơi đùa ngày trước, trái bóng này đẹp đẽ sạch sẽ, tròn xoe không mép móp rách bẩn, cậu thật sự rất rất thích thú cà vui vẻ mà.
Khi thấy Giang Tu đi vào từ phòng khách, Kim Nhạc Nhạc tạm thời buông quả bóng nhỏ ra, nhanh chóng chạy tới vây quanh chân Giang Tu, dùng thân hình tròn vo cọ vào ống quần của anh, không giấu giếm chút nào tình cảm thích thú của mình.
Giang Tu dừng lại, bế Kim Nhạc Nhạc lên hôn nhẹ lên đầu bé cún, bàn tay xoa nhẹ vào tai lớn của nó.
Kim Nhạc Nhạc ngượng ngùng vùi mặt vào ngực Giang Tu, anh khẽ cười, vuốt ve chiếc đuôi nhỏ của nó, rồi đặt nó xuống đất, để nó tiếp tục chơi với quả bóng nhỏ.
Còn anh ta thì quay lại ghế sofa, cầm điện thoại lên và nhìn qua thông báo về việc tìm lại chủ nhân và gia đình nuôi dưỡng của chú chó này.
Vì sợ Kim Nhạc Nhạc sẽ cảm thấy cô đơn và buồn chán khi ở nhà một mình, anh cũng sợ bé cún ngứa răng sẽ cắn đồ đạc trong nhà làm hỏng, Giang Tu quyết định xin nghỉ để ở nhà chăm sóc nó cho đến khi tìm được chủ.
Khi Giang Tu tới phòng nhân sự xin nghỉ phép, anh ta đã khiến ông chủ và đồng nghiệp của mình rất ngạc nhiên.
Ai cũng không thể tin được Giang Tu, Giang Tổng Giám Đốc luôn nghiêm khắc lạnh lùng và kỉ luật, người luôn là người đầu tiên đến làm và cuối cùng mới rời đi, người đàn ông sắt thép không biết uống cafe nâng cao tinh thần là gì... Thế mà anh ta lại có thể xin nghỉ phép, hơn nữa còn là xin nghỉ đông!
Giang Tu đã phải giải thích nhiều lần rằng mình không có ý định từ chức, không có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra ở nhà, chỉ vì anh nhặt được một chú chó con và muốn xin nghỉ để chăm sóc nó.
Nhưng điều này chỉ khiến mọi người càng thêm nghi ngờ xôn xao.
Giang Tu: “...”
Giang Tu thở dài, sau đó anh quyết định không giải thích nữa.
Thông báo tìm chủ cho chó đã treo lên bốn ngày, nhưng trong bốn ngày này, không ít người đã liên lạc với Giang Tu với ý định trục lợi, muốn có ý định tay không dắt chó con mang về dễ à? Anh xem kĩ tất cả những tin nhắn đều thấy thiếu thông tin cần thiết, từ tên chú chó, đặc điểm của nó cho đến các thông tin về tình trạng sức khỏe và lý lịch của nó đều lởm khởm.
Cuối cùng, Giang Tu đành phải từ chối hết đám người có ý xấu đó và lên trang mua sắm trực tuyến tiếp tục mua đồ cho cún con.
"Chắc là trước đây bé không có chủ đúng không?"
Giang Tu ngồi xổm xuống, nhéo nhéo tai của Kim Nhạc Nhạc, “Nếu bé không có chủ, thì anh sẽ nuôi bé được không nhỉ?”
Chú chó Golden Retrieves này thật sự rất ngoan, chưa bao giờ quấy rầy Giang Tu khi anh đang làm việc, ăn uống rất ngon lành, chỉ cần nhìn nó cũng khiến người ta cảm thấy vui vẻ.
Khi chơi đồ chơi, bé cún lăn lộn chay nhảy rất năng động, dù Giang Tu nói gì với nó, bé cún con đều vui vẻ đáp lại bằng một tiếng "gâu" non nớt, chưa bao giờ làm Giang Tu cảm thấy cô đơn.
Vào ban đêm, khi Kim Nhạc Nhạc nằm trong ổ chó ngủ say, cơ thể chó duỗi ra thành hình chữ X, bụng cún con lên xuống nhịp nhàng theo nhịp thở. Thỉnh thoảng cún con sẽ chép miệng và đôi khi mơ màng rầm rì vài tiếng. Giang Tu nhìn cún con, trong lòng anh cảm thấy có một luồng nước ấm mềm mại đổ đầy lồng ngực, nụ cười chợt nở trên môi.
Giang Tu cảm thấy, mấy ngày sống cùng với bé cún này khiến tâm trạng của anh an ổn, cảm xúc cũng tốt hơn rất nhiều so với những năm qua. Thật lòng thì, anh không muốn Kim Nhạc Nhạc rời đi đâu cả.
Giang Tu nghĩ, có lẽ anh nên đặt cho bé cún con một cái tên, một cái tên đặc biệt dành cho cả bé cún và anh.
Nhưng anh chưa kịp nghĩ ra cái tên, Kim Nhạc Nhạc đã lăn đùng ra ốm, bệnh tình còn nghiêm trọng hơn.
Kim Nhạc Nhạc cảm thấy vô cùng khó chịu, toàn thân nóng ran giống như bị ném vào nước sôi. Cảm giác đau đớn khiến nó kêu lên ư ử khổ sở, nhưng lại không chảy nước mắt ra được.
Kim Nhạc Nhạc bắt đầu sốt từ sáng sớm, tiếng kêu đau đớn của nó đã làm Giang Tu tỉnh dậy.
Không kịp khoác áo, Giang Tu vội vàng bế Kim Nhạc Nhạc lên, cầm điện thoại và chạy vội ra ngoài, gọi taxi đến bệnh viện thú cưng gần nhất.
Anh lo lắng chờ đợi bác sĩ thú ý kiểm tra cho Kim Nhạc Nhạc, nhưng cuối cùng chỉ nhận được kết quả là bác sĩ thú y bó tay, bất lực không tìm ra căn bệnh của bé cún.
Trước lúc trời sáng hẳn, Giang Tu đã ôm Kim Nhạc Nhạc không ngừng vuốt ve và an ủi, hôn nhẹ dỗ dành bé cún, mong muốn làm dịu bớt nỗi đau của nó.
Anh đau lòng đến mức chỉ muốn có thể thay Kim Nhạc Nhạc chịu đựng những đau đớn này, lo lắng đến mức đi từ bệnh viện thú y này sang trung tâm chăm sóc sủng vật khác, nhưng tất cả bác sĩ khám chữa đều không thể tìm ra nguyên nhân bệnh của chú chó cưng này.
Khi Giang Tu quyết định đưa Kim Nhạc Nhạc đến một bệnh viện xa hơn, anh đột nhiên nhớ ra mình có một người em họ, người này đang nuôi một con mèo.
Chó mèo đều là thú cưng, có thể sẽ có điểm tương đồng, vì vậy Giang Tu quyết định gọi điện cho em họ Lâm Tầm, anh sẽ nhờ người này giúp đỡ xem xét tình hình của bé cún Golden Retrieves của mình.
Chương 7.
May mắn thay, Lâm Tầm hôm nay không có lớp, chỉ vì Mâu Bạch muốn ra ngoài trước tám giờ, nên cả hai đều thức dậy rất sớm. Khi Giang Tu gọi điện thoại đến, cả hai đang ăn sáng.
Lâm Tầm lập tức bảo Giang Tu đến nhà anh ta, vì vậy Giang Tu lái xe mang theo Kim Nhạc Nhạc đến nhà Lâm Tầm.
Mâu Bạch vốn không thích thú cưng của người khác, và do là mèo hóa hình người nên hắn không mấy yêu thích chó, nhưng khi nhìn thấy Kim Nhạc Nhạc trong tay Giang Tu lần đầu tiên, ánh mắt của Mâu Bạch lập tức đông cứng lại.
Mâu Bạch kéo áo Lâm Tầm bước lên rồi đứng trước mặt Giang Tu, hắn mím môi một cái, đưa tay ra và nói: “Đưa tôi, tôi sẽ xem bệnh cho chú chó.”
Giang Tu đã nghe Lâm Tầm nói về bạn trai của cậu ấy, nhưng anh không ngờ người này lại trẻ tuổi đến thế, nhìn chẳng khác gì một sinh viên.
Khi nghe Mâu Bạch nói sẽ xem bệnh, Giang Tu không chút do dự tin tưởng hắn ta, nhẹ nhàng giao bé cún con cho Mâu Bạch.
Sau đó, Giang Tu âu yếm sờ đầu cún con, nhìn theo Mâu Bạch ôm nó vào phòng và đóng cửa lại.
Giang Tu mệt mỏi ngồi xuống sofa, mắt nhìn chằm chằm vào bàn trà. Nếu không phải Lâm Tầm nhắc nhở và mang cho anh một cốc nước, Giang Tu hầu như không nhận ra miệng mình đã khô đến nứt nẻ, bụng thì trống rỗng, cơ thể mệt mỏi, mắt đỏ ngầu và tóc rối bù lên.
Giang Tu uống một ngụm nước, cố gắng kiềm chế lo lắng, bắt đầu nhớ lại khoảnh khắc khi anh ta giao Kim Nhạc Nhạc cho Mâu Bạch. Anh hình như nghe thấy cún con đã kêu ra một tiếng “Đau quá?”
Không thể nào! Giang Tu tự nhủ với mình, một chú chó sao có thể nói tiếng người được?
Những video trên mạng chỉ là lồng tiếng cho thú cưng, chó có thể phát ra âm thanh giống như lời nói, nhưng chắc chắn không thể nói chuyện.
Anh ù tai nên chắc chắn đã nghe nhầm.
Đúng rồi, Lâm Tầm không phải nuôi một con mèo sao? Sao không thấy nó đâu? Có phải vì sợ người lạ nên mèo con trốn đi rồi không?
Đầu óc Giang Tu rối bời, anh không biết mình đã đợi bao lâu, có thể là vài giờ, có thể chỉ là mấy phút, cho đến khi cửa phòng mở ra và Mâu Bạch bước ra ngoài.
Giang Tu vội vàng đứng lên, bước nhanh về phía Mâu Bạch, lo lắng hỏi tình trạng của Kim Nhạc Nhạc.
Mâu Bạch có vẻ hơi lạ lùng, không trả lời ngay mà tránh sang một bên, ra hiệu cho Giang Tu vào phòng.
Khi Giang Tu bước vào, thấy chó con đang nằm trên thảm, ngủ say. Tay anh chạm vào cơ thể bé cún con, cảm giác đã không còn nóng sốt, trông nó có vẻ ổn.
Giang Tu vừa muốn thở phào nhẹ nhõm, định cảm ơn Mâu Bạch và đưa Kim Nhạc Nhạc về nhà, thì nghe Mâu Bạch nói: “Chú chó này tên là Kim Nhạc Nhạc, là bạn của tôi... một con chó của bạn tôi.”
Giang Tu khựng lại.
"Để tôi chứng minh cho anh nếu anh không tin," Mâu Bạch nói, đưa điện thoại cho Giang Tu, "Đây là ảnh chụp Kim Nhạc Nhạc hồi nhỏ, cùng chứng nhận thân phận của nó."
Mâu Bạch mở ảnh trên điện thoại, “Kim Nhạc Nhạc bị bệnh này là bệnh di truyền, hiện tại đang tạm thời kiểm soát được, nhưng cần tiếp tục điều trị, phải đưa nó về nhà mới có thể chữa khỏi.”
“Kim Nhạc Nhạc không thể chờ lâu, tôi quyết định đưa nó về nhà ngay. Anh có ý kiến gì không?”
Giang Tu cứng nhắc đưa tay nhận lấy điện thoại, nhìn qua từng bức ảnh của Kim Nhạc Nhạc hồi nhỏ. Cún con lúc nhỏ trông không khác mấy so với bây giờ, chỉ là cơ thể mượt mà hơn, lông vàng nhạt tỏa ra ánh sáng, khi cười thì ngốc nghếch và đáng yêu.
Giang Tu có thể nhận ra gia đình chủ nhân của Kim Nhạc Nhạc rất giàu có.
Chủ của nó chăm sóc nó rất tốt, đồ chơi rất nhiều, phía sau sân chơi của nó còn có một biệt thự lớn. Chỉ cần nhìn thôi cũng biết giá trị của những thứ xung quanh nó.
Giang Tu cảm thấy trái tim mình như bị ai đó khoét đi một mảnh, tim hở chợt trống rỗng, nh tự dưng bối rối không biết phải làm gì tiếp theo.
Anh đăm đămm nhìn những bức ảnh lâu đến mức không nhận ra thời gian trôi qua, mãi cho đến khi Mâu Bạch nhắc nhở anh ta mới lấy lại tinh thần, chậm rãi đưa lại điện thoại trả cho Mâu Bạch.
Anh đã hiểu Kim Nhạc Nhạc là chó cưng của người khác, sau này không phải của anh nữa rồi...
Một cảm giác chua xót dâng lên trong lòng, Giang Tu nuốt một hơi khó nhọc, rồi lên tiếng nói với Mâu Bạch: “Tôi có thể đi cùng cậu Mâu, đưa cún con về nhà được không?”
"Được." Mâu Bạch gật đầu, “Chúng ta đi ngay.”
Lâm Tầm nghe thấy cuộc trò chuyện của họ, cầm chìa khóa xe đi trước xuống lấy xe.
Trong lúc đó, Mâu Bạch tranh thủ gọi điện xin nghỉ phép.
Giang Tu đi phía sau, ôm Kim Nhạc Nhạc, cẩn thận vuốt ve đầu nó, từ tai đến đuôi, trong khi bé cún con mơ màng rên lên một tiếng thoải mái, nhẹ nhàng cọ đầu vào lòng bàn tay Giang Tu.