Bà Hoàng nhìn Vương Ngọc Thanh từ đầu đến chân, nói: "Xem ra tinh thần tốt hơn nhiều rồi, sắc mặt cũng tốt, cuộc sống ở quê cũng không tệ, tốt hơn ở nhà, bình thường giờ này cô đều giặt quần áo nấu cơm.”
Nói xong, bà ấy chuyển ánh mắt sang Kỷ Học Ninh không nói một lời, cũng nhìn từ đầu đến chân, cười hì hì: "Đây là đối tượng hôn ước từ nhỏ của cô sao? Thật đẹp trai, giống như diễn viên nam trong phim vậy, không ngờ lại đẹp trai như thế, nhìn không giống một chàng trai nhà quê.”
Vương Ngọc Thanh có chút đắc ý: "Đúng vậy, một chàng trai tốt như vậy, rất xứng với tôi.”
Bà Hoàng: “…”
Mặc dù lời này rất tự luyến, nhưng bà ấy thực sự nhìn ra người ngày thường rụt rè, thấy người khác không dám ngẩng đầu nhìn lên, giờ đây như biến thành một người khác, nhìn kỹ thì thấy mũi và mắt đều rất ngay ngắn, không giống người nhà họ Vương đúc ra từ một khuôn.
Ánh mắt bà Hoàng vẫn dừng trên người Kỷ Học Ninh, bắt chuyện: "Tiểu đồng chí xưng hô thế nào?"
Kỷ Học Ninh liếc nhìn Vương Ngọc Thanh, thấy biểu cảm thái độ của cô không tệ, mới trả lời: "Kỷ Học Ninh.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play