Liễu Ứng Cừ được chưởng quầy mời vào một gian phòng nhỏ, điều này khiến hắn hơi bất an. Đây rõ ràng là chỗ dành cho khách quý, trong khi hắn chỉ định vay mười lăm lượng bạc, đâu cần đến chưởng quầy đích thân tiếp đãi.
“Chưởng quầy, ta đến vay tiền.” Liễu Ứng Cừ nhấp một ngụm trà, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, nhưng trong lòng lại rối bời.
“Ta hiểu rồi, Liễu công tử, cậu cứ chờ một lát.” Chưởng quầy họ Lý nở nụ cười đầy ẩn ý, còn nháy mắt mấy cái với Liễu Ứng Cừ.
Liễu Ứng Cừ: ?
Ông hiểu cái gì chứ? Tự nhiên hắn thấy lạnh sống lưng, cảm giác có điều gì không ổn.
Hắn liếc mắt quan sát xung quanh, căn phòng được trang trí tỉ mỉ, từ bên ngoài vọng vào tiếng ồn ào của khách khứa, còn bên trong lại yên ắng đến lạ thường. Chưởng quầy vẫn đứng đó, mỉm cười, tạo nên sự tương phản rõ rệt giữa sự náo nhiệt ngoài kia và không khí tĩnh mịch trong này.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT