Vì sự chân thành quá mức của Khương Miên, xung quanh im lặng như tờ.
Địch Phi Dương quỳ một gối trên mặt đất, tay cầm bó hoa không nhúc nhích, vẻ mặt cứng đờ.
Anh ta không động đậy, những người khác cũng không dám động đậy.
Chỉ có Khương Miên, người gây ra tất cả chuyện này, vẫn cười như không có chuyện gì xảy ra, quay đầu nhìn chút ánh hoàng hôn còn sót lại trên bầu trời, giọng điệu ngạc nhiên: “Á, trời tối rồi, tôi phải về ký túc xá rồi. Nếu không có việc gì thì tôi đi trước nhé, tạm biệt!”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play