Khanh Vân chắc hẳn đã nghĩ đến điều này nên lấy ra mận thuốc cho nàng mang theo bên mình, để phòng không bị lúng túng khi đi dự tiệc trong vài ngày tới.
Nàng nhìn Nhàn Nguyệt xong, lại thu sách của Lăng Sương lại, cười thở dài rồi để một thứ gì đó dưới cuốn sách của Lăng Sương.
Lăng Sương đang mơ màng nên cũng lười không để ý, đến sáng hôm sau tỉnh dậy sờ vào sách mới phát hiện ra là một viên ngọc lạnh lạnh, tròn tròn, không có gì đặc biệt, đang nghi ngờ thì Nhàn Nguyệt đã nhận ra ngay.
“Thật ngốc.” Nàng ấn nhẹ viên ngọc vào mắt Lăng Sương: “Lấy cái này chườm mắt, dù có sưng như quả đào cũng sẽ nhanh chóng biến mất. Muội không nghe mẫu thân nói gì sao, có một vài tức phụ sống khổ sở, muốn khóc nhưng không thể để ai phát hiện, nếu không trưởng bối biết sẽ mắng, nói ‘Ban ngày ban mặt còn khóc gì, đang nguyền rủa người ta à?’ nên chỉ có thể lấy nước giếng lạnh rửa mặt, làm mắt hết sưng.”
“Muội mau chườm đi, nếu lát nữa mẫu thân biết muội thức khuya đọc sách thì lại mắng muội đó.”
Lăng Sương không thèm để tâm, ném nó sang một bên rồi vội vàng sửa soạn. Bên phía Lâu nhị phu nhân cũng cho Hoàng Tứ nương đến thúc giục.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT